T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Nguyễn Minh Phúc: Bỏ lại mùa thu/Bỗng chạm nghìn trùng/Bóng của nghìn sau

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bến cũ con đò – Tranh: Mai Tâm

 

 

Bỏ lại mùa thu

 

Người đi bỏ lại thu rồi

Chiều mênh mông gió tôi ngồi một tôi

Xót xa chiếc lá lưng trời

Vàng rơi trên dấu xưa rời rã đau

 

Người đi bỏ lại nhịp cầu

Chiều con sóng vỗ điệu sầu hắt hiu

Ngác ngơ mây trắng tiêu điều

Bâng khuâng màu nắng giữa chiều rụng rơi

 

Người đi bỏ gió ngang trời

Và tôi… và những gọi mời xa xôi

Chỉ còn lại bóng mồ côi

Của đêm tuyệt vọng chỗ ngồi lạnh căm

 

Sài gòn đau một mùa trăng

Còn tôi đơn lẻ sầu giăng mắt buồn

Nghe mùa xưa chợt rưng rưng

Vọng về phố cũ đã từng yêu em…

 

 

Bỗng chạm nghìn trùng

 

Thôi chiều rồi những giấc mơ

Tình xưa cũng dở dang chờ cáo chung

Mốt mai con sóng muôn trùng

Vỗ đau bờ cát mịt mùng trăm năm

 

Về nghe tình trống chỗ nằm

Thiên thu thả khói nhang trầm quạnh hiu

Rã rời ôi những giấc chiều

Đêm buông thở dốc ngày xiêu bóng mờ

 

Vin đời vào cõi hư vô

Từng cơn đau thả xuống mồ thế nhân

Nghe đâu từ bóng phù vân

Tiếng chuông gõ nhắc ngàn lần phôi pha

 

Từ trong sương khói ta bà

Có lần nhìn thấy bóng ta giữa trời

Thấy mùa xưa chập chùng rơi

Và tình em nữa mù khơi cõi người

 

Phù du chưa hỡi cuộc đời

Mà nghe cay đắng môi người rưng rưng

Níu tay bỗng chạm nghìn trùng

Bóng người xưa đã mịt mùng chân mây…

 

 

Bóng của nghìn sau

 

Chân liêu xiêu bóng bên trời

Tình mờ hiên cũ khói chơi vơi ngày

Nèo về tàn một cơn say

Gió hiu hắt thổi mưa lầy đường trơn

 

Đã không là sóng trên nguồn

Thì cơn đau cũng chập chờn sáng trưa

Thôi đành tàn một cơn mưa

Tôi chao chát đứng hiên trưa gọi tình

 

Neo từng cơn gió lặng thinh

Còn trong nỗi nhớ cõi tình chưa phai

Xưa yêu một dáng trang đài

Nay ngồi trắng kiếp hai vai nặng sầu

 

Còn không bóng của nghìn sau

Và còn đâu nữa nát nhàu lời ru

Mất nhau từ buổi sa mù

Xa nhau từ độ thiên thu quên lời

 

Còn đây tiếng gió bên trời

Lạc nhau một kiếp rã rời tay buông…

 

Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021