T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Nguyễn Minh Phúc: Cũng đành…/Cũng một kiếp người/Đã khép một đời

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Xanh – Tranh: Mai Tâm

Cũng đành…

Cũng đành người phía chân mây

Tôi ngơ ngác nhớ mưa bay cuối trời

Đành người mây thấp chiều rơi

Tôi nghe sóng vỗ một trời phôi phai

.

Đành heo hút những sớm mai

Khi tay đã trót buông rời tay nhau

Khói sương chạm bóng mưa dài

Còn nghe vọng tiếng thở dài một tôi

.

Cũng đành ngày cũ xa trôi

Nụ hôn rời rã đôi môi héo tàn

Đành thôi mây rớt trên ngàn

Bến sông hiu hắt chiều tan mịt mùng

.

Nẻo về còn những riêng chung

Cũng đành gửi lại tơ chùng duyên xưa

Người đi tình xót xa vừa

Cũng đành như một cơn mưa…cũng đành…

Cũng một kiếp người

Ai cùng tôi đứng bên trời

Để nghe giông bão bời bời gió lên

Nửa đời say cõi bon chen

Nửa đời bạc tóc mây nghèn nghẹn trôi

.

Từ trong dâu bể cuộc đời

Có nghe rụng phiến trời sầu buốt đau

Ngỡ ngàng một giấc chiêm bao

Đêm cay đắng gió ngày chao chát tình

.

Thì đời một chớp phù sinh

Vấn vương chi hỡi trăm nghìn hư không

Mịt mù sáng biển chiều sông

Bến xưa nay đã bềnh bồng bóng mây

.

Cõi tình hết trả rồi vay

Chơ vơ lũng thấp mưa đầy núi cao

Đời trôi như một câu chào

Đêm hiu hắt ngọn đèn chao bóng mình

.

Cũng đành một kiếp ba sinh…

Đã khép một đời

                           Viếng Vinh, Phước

Cỏ vàng một nắm mộ phơi

Bờ xa đã khép trăm lời chia tay

Lặng thinh ngày hắt hiu ngày

Buồn trôi lũng thấp mây bay trắng trời

.

Bạn nằm với bóng chơi vơi

Tài hoa gửi lại một đời. Đành thôi

Câu thơ giờ cũng xa rồi

Chìm sâu xuống cỏ. Rụng rơi dưới chiều

.

Nhang trầm thả khói quạnh hiu

Bơ vơ chạm gió cô liêu ngang trời

Bàn tay thôi cũng rã rời

Đau mòn phận số. Mù trời bể dâu.

.

Cõi người rồi sẽ về đâu

Chỗ nằm thôi cũng vùi sâu đất trời

Chiều cơn gió buốt qua đời

Nghe thiên thu gọi lời mời cáo chung…

                          Truông Ổi, Quảng Ngãi

                                  Nguyễn Minh Phúc

©T.Vấn 2022