Trần Đức Phổ: CHÙM THƠ TÌNH HỌC TRÒ

Dã Quỳ – Ảnh: NTN

Em Bảo Anh Rồi

Đã bảo rằng em chửa biết yêu
Chỉ buồn nắng sớm với mưa chiều
Chỉ thương hoa thắm tàn hương sắc
Chỉ tủi đêm dài cảnh tịch liêu
.
Đã bảo anh đừng nhớ đến em
Đừng chờ bên ngõ, đón bên thềm
Đừng cười ngớ ngẩn đưa thơ tặng
Đừng mãi như là… cái bóng em
.
Đã bảo rằng anh chớ tỏ tình
Người đâu cứ thích nói linh tinh
Trăng sao mây gió…hoài mơ mộng
Chẳng chút liên quan đến chuyện mình!
.
Đã bảo rằng em sẽ giận hờn
Anh đừng nắm mãi ngón tay thon
Đừng choàng âu yếm bờ vai nhỏ
Đừng ghé thêm gần chạm nụ hôn.

.

Không Phải Đâu

Không phải đâu! Em còn bé lắm
Đừng nhìn em ánh mắt dị thường
Đừng khiến em ngỡ mình lem luốc
Ngày mấy lần bận bịu soi gương
.
Không phải đâu! Em còn khờ lắm
Đọc thơ anh chẳng hiểu nói gì
Những con chữ ôi chao lạ lẫm
Nhớ và thương trộn lẫn làm chi?
.
Không phải đâu! Em chưa hề biết
Mộng với mơ toàn chuyện xa vời
Anh đừng hỏi những câu vớ vẩn
Đừng tỏ bày lắm chuyện lôi thôi
.
Em chỉ hứa một điều rất nhỏ
Cho phép anh đi cạnh mỗi ngày
Nhưng hãy nhớ là em mắc cỡ
Đừng vội vàng đòi nắm bàn tay.

.

Áo Trắng Học Trò

Tôi muốn làm thơ để tụng ca
Màu áo trinh nguyên tuổi học trò
Như đã tụng ca điều thánh thiện
Quãng đời đẹp nhất phía sau ta.
.
Áo trắng của ai, áo trắng tôi
Áo chàng Huy Cận, áo mây trời
Áo người con gái cùng chung lớp
Áo trắng ngày xưa áo trắng nay
.
Ôi, những bông hoa nhỏ trắng tinh
Sớm chiều hai buổi cứ bồng bềnh
Trên đường rợp bóng cây râm mát
Hoặc dưới nắng vàng lối cỏ xanh
.
Có biết lòng ta cũng phất phơ
Bay theo tà áo gió đưa hờ
Lũ chim tinh nghịch tròn đôi mắt
Liếc những đường cong đẹp ngẩn ngơ
.
Áo trắng ngàn năm chẳng nhạt phai
Những nàng tiên nữ vẫn đâu đây
Mùa thu lá đổ, vàng hoa cúc
Là tiếng lòng tôi rộn gót hài!


tranducpho

©T.Vấn 2023

Bài Mới Nhất
Search