T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Trần Vấn Lệ: Tiếng Thơ/Những Bài Thơ Của Lệ/Tưởng Tượng Em Trong Phố Đà Lạt Mình Mưa Bay

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Hoa Dại – Tranh: Mai Tâm

Tiếng Thơ

Thành phố nơi tôi ở / sông, suối đều cạn, khô.  Tuy nhiên những cái hồ, nước vẫn đầy, bạn ạ.

Nước không dành cho cá / mà nước dành cho chim!  Bạn đừng nhé nổi điên / nghe tôi nói…kỳ cục!

Thành phố im phăng phắc.  Nắng răng rắc lá rơi.  Nắng không ai đi chơi, xe cũng không thấy chạy…

Khi mặt trời chưa dậy, người ta đi hết rồi…Khi mặt trời hết hơi, người ta mới tan sở!

Ôi chao ôi thành phố / chỉ động đậy ban đêm!  Chỉ thản nhiên là chim, ăn, uống…và bay hết!

Tháng Tám còn nắng miết!  Cali không hề mưa!  Những con chim đò đưa / thời gian bằng tiếng hót!

Buổi sáng nghe rớt ngọt…là những tiếng thời gian!

Buổi trưa nghe vang vang…tiếng lá vàng vỡ vụn!

Tôi…rồi cũng bất động / tiếng lòng mình, biết đâu!  Ba mươi bốn năm giang đầu, ba mươi bốn năm biển cuối…

Thơ tôi…đành, tiếng nói / rót vào cõi bao la!  Tôi nhớ quá quê nhà, mùa Hè mưa rào rạo…

Thương con đường xóm Đạo / nắng còn có bóng tre!  Tiếng chuông ngân, tiếng ve, tiếng Mạ về…tiếng cổng!

Quê Hương ơi lồng lộng tiếng buồn tôi vô biên…

Những Bài Thơ Của Lệ

Em đang New Orlean…Em đang thành phố biển…Em chắc thấy chim én bay trên Đại Tây Dương?

Em he hé môi son trước hoàng hôn màu tím…Đà Lạt còn kỷ niệm chút nào, em nói đi?

Có thể có hoa quỳ trên đường em đi dạo.  Tiếng chuông nhà thờ Đạo có làm em bâng khuâng?

Em nhớ con gà không trên tháp chuông cao vọi?  Xưa, em có lần hỏi:  “Sao nó đứng một mình?”.

Xưa, anh đã làm thinh, hôn em trên sống mũi…Đà Lạt mình đỉnh núi Lang Bian…là mũi em!

Xưa, em có làm duyên, cười một chút, mắc cỡ…Hoàng hôn thường ráng đỏ rồi tím, tím dần dần…

Hai đứa đều bâng khuâng:  Anh sắp đi vào lính…Em sắp nghe rất lạnh vì hai chữ Cô Đơn!

Em – Cô Bé Dễ Thương, mây vương vuơng tà áo…nghĩ đời là hư ảo…may còn Chúa, nguyện cầu…

Ngày xưa và ngày sau, buồn bỗng trào nước mắt.  Hôm qua em Texas, hôm nay Louisiana…

Chúng mình mãi mãi xa…xa như trời với biển, xa như con chim én bay kìa…bay rất xa!

Một thoáng mây bay qua, mây giống như nụ hoa đang nở ra màu đỏ.  Anh nhớ em bao nhiêu!

Anh tặng em Tình Yêu, dang tay ra, ôm nhé.  Những bài thơ của Lệ một câu này, rất thơm…

Tưởng Tượng Em Trong Phố Đà Lạt Mình Mưa Bay

Đà Lạt mình tháng Tám!  Mưa!  Ôi trời mưa mùa.  Còn tháng nữa…ngày xưa, trường mở cổng Năm Mới…

Mới mà Xưa Vời Vợi!  Trời vẫn mưa, đúng mùa…Lâu lắm, ai cầm ô / che cho em…đi chợ?

Khu chợ xưa, còn đó.  Trường học xưa, còn kia.  Trên con đường đi, về, em đâu còn cô bé!

Em – cô gái, gạt lệ!  May nhờ mưa, dễ thương!  Em ơi, anh rất buồn:  Câu Thơ Vừa, Đẹp Chứ?

Anh làm thơ nối chữ / như nối nước mắt em.  Thôi, anh không làm thêm / bài thơ này em nhá!

*

Giọt Mưa Trên Lá…bản nhạc của Phạm Duy.  Nhớ là buồn.  Quá đi…Nửa Thế Kỷ rồi, đó…

Mưa không chừa lề cỏ.  Mưa, hoa quỳ phải run.  Em chắc ngó rừng thông, thông có còn không vậy?

Anh chớp chớp mắt thấy / tơi tả rừng Quê Hương…

Anh chớp chớp mắt thương / ngói ngôi trường ràn rụa!

Tưởng tượng em trong phố, Đà Lạt mình mưa bay,  Em không đi bên ai!  Em cô đơn!  Tổ Quốc!

Trần Vấn Lệ

©T.Vấn 2022