T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Tháng Mười Hai 2013

Tạp ghi Huy Phương: Cái chết của Việt Dzũng

(Nguồn: Người Việt) “Chết không nghĩa là đã tắt hơi thở Sống đôi khi cũng có nghĩa chết mòn.” (Chúc Thư – Huy Phương) Việt Dzũng đã thực sự bỏ chúng ta ra đi vào ngày Thứ Sáu, 20 Tháng Mười Hai, tại bệnh viện Fountain Valley, Nam California, ở tuổi 55. Chúng ta nghĩ

Đọc Thêm »

Lưu Na: ĐÃ BỎ NGANG ĐỜI

“Tôi còn trẻ, tôi chưa muốn bỏ ngang đời…” Việt Dũng đã hát, những tiếng thiết tha, với cả hồn thiết tha, cho quê hương, cho tuổi trẻ. Không chỉ tiếng hát mà còn là những dòng nhạc, những lời nói, những hoạt động đấu tranh, sự có mặt không mệt mỏi ở khắp mọi

Đọc Thêm »

Nhã Thuyên: Thư cuối năm

(Nguồn: http://www.nhathuyen.com/) Hanoi, 14.12.2013 THƯ CUỐI NĂM Gửi những người bạn tôi đây, đó, này, kia, ấy, nọ Những ngày soi gương, bỗng nhiên hốt hoảng, tôi nhận thấy mình không thoát khỏi sự khắc nghiệt của ngày tháng và sự khắc nghiệt của chính tôi khi thử thách độ dẻo dai của cơ thể

Đọc Thêm »

Như Thương : THEO HỒN THƠ EM

Gót son em nở búp hoa Bụi trần phủi hết, đêm qua với người Dẫu em mãi tận cuối trời Tưởng như em đã rượu mời thơm môi Tình ơi tháng Chạp trên đồi Con trăng thuở nọ tưởng thôi điệu đàng Không đâu em vẫn dịu dàng Vẫn là hương của đêm hoàng cung

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu : NHỮNG BẦY SÂU

Nói đến sâu ai cũng sợ, nhất là quý cô quý bà. Con sâu cải với màu xanh của cải non, trông hiền là thế, nhưng nhỡ rơi vào nồi canh, thì dù có ngon đến mấy cũng phải đem đi đổ. Con sâu làm rầu nồi canh là vậy. Đến con sâu róm thì

Đọc Thêm »

Mặc Lâm (RFA): Khi thơ bị trả thù

Trang bìa Tập thơ “Những mẩu quặng dọc đường”. -Courtesy NXBHNV (Nguồn: http://www.rfa.org) Từ nhiều năm qua việc in ấn và phát hành sách vẫn thường xuyên là nỗi ám ảnh cho những tác giả có tác phẩm không chịu đi đúng con đường mà cơ quan văn hóa mọi tầng cấp vạch ra. Nơi

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Cõi tạm…

Nửa đêm nhận được cú điện thoại rì rầm của một ông Tây lạ hoắc. Tôi bật dậy bắt cái metro mò lên Paris đến một nơi chốn mà tôi không muốn có mặt. Nhìn đồng hồ chưa tới giờ mở cửa, tôi ghé St Louis để gặm nhắm những mảnh vụn thời gian vừa

Đọc Thêm »

Như Thương : CUNG BẬC THÁNH

Em nâng cung bậc vút cao Tạ lòng Ơn Thánh dạt dào từ nhân Ngôi Hai Thiên Chúa  xuống trần Yêu người cùng khổ vạn phần gian nan Hồng Ân rực rỡ hào quang Trần gian cúi lạy thiên đàng hiển linh Dọn lòng thanh tịnh cung nghinh Đêm nay Thiên Chúa tâm tình cùng

Đọc Thêm »

Như Thương : TIỄN ANH VIỆT DZŨNG

Nốt trầm từ sóng biển Đông Hóa thành bão nổi giữa dòng đời Anh Thuyền ơi… trôi giạt …. chòng chành Cố lên để sống, mồ xanh bao người Biển ơi biển có nghẹn lời Như thân xác của rã rời chìm sâu Trùng dương chôn tiếng kinh cầu Hãi hùng, oan nghiệt ngất sầu

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu : LIẾM

Cái Lưỡi – Tranh : Fred Bell Gã sở hữu một cái lưỡi dài, thật dài. Có thể là dài đến cả tấc, xuống tận cằm. Mà cũng có thể là dài đến cả thước, xuống tận gối. Bình thường, gã cũng như mọi người, nghĩa là không ai thè lưỡi ra liếm được cái

Đọc Thêm »
Lưu Trữ