April 2024

Tình Ca Phạm Anh Dũng: TỐNG BIỆT HÀNH (2) – Thơ: TUỆ SỸ

TUỆ SỸ: TỐNG BIỆT HÀNH Một bước đường thôi nhưng núi caoTrời ơi mây trắng đọng phương nàoĐò ngang neo bến đầy sương sớmCạn hết ân tình, nước lạnh sao? .Một bước đường xa, xa biển khơiMấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trờiThuyền chưa ra bến bình minh đỏNhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi

Đọc Thêm »

Lê Minh Hiền: TRANG THƠ THÁNG TƯ, MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Ảnh (Tác Giả gởi) THÁNG TƯ ĐEN & CƠN MỘNG DU ĐỎ Tháng Tưtháng Tư đenlâu rồimù khơimấy ai còn buồnnước trôi qua cầubiển xanh mây trắng49 năm… 49 năm…đã phai màutháng Tư đã qua mùa khổ nạntháng Tư trở về bốn mùatháng Tư vàng… nắngtháng Tư hiềnnhư con gáitháng tư nắng hườm chín tớinắng

Đọc Thêm »

Tiểu Lục Thần Phong: PHƯỚC PHẦN NHƯ THẾ

Sen – Tranh: MAI TÂM Nhác thấy bóng Thomas Le, nhiều người đang tíu tít ở sân chùa bỗng giạt ra. Nếu ai tinh ý một tí sẽ thấy cảnh tượng giống hệt như mặt nước có váng dầu, bỗng nhiên có giọt xà bông rơi vào. Nhiều người biết rõ thằng Thomas Le nhưng

Đọc Thêm »

Thương Tử Tâm: NĂM XƯA NGƯỜI ĐÓ/CỐ NHÂN/…

Ngõ Vắng – Tranh: HOÀNG THANH TÂM Năm xưa người đóHơn bảy mươi sao còn lãng mạnChiều nay hiên vắng nhớ một ngườiĐọc bài thơ cũ trang giấy úaNăm xưa người đó học Văn Khoa.Năm xưa Tân Định mưa nhiều lắmChẳng lẽ vì mưa lạc mất nhauNay mưa đất khách vài hạt nhỏSông dài biển

Đọc Thêm »

Lâm Hảo Dũng: Hồ, chiếc gương soi rõ phận người

trong nắng hè oi của tháng tư gió đưa đàn hặc gốc cây Pou từng đàn bướm lượn bay trong gió thổi cái hồn nhiên, mùa tuổi thơ . thành lũy chen đầy gạch đá ong rõ màu nhựa thấm rất xanh trong người đi qua biết bao đền miếu chỉ một Bachey sắc dị

Đọc Thêm »

ThaiLy: ÔNG PHÒNG  

Những Vòng Đời – Tranh: MAI TÂM                Là người đàn ông xa lạ! Ông chỉ như người khách “không mời mà đến”. Khi đến lại hiếm khi bước qua ngạch cửa, mà chỉ đứng ngoài phên cửa, mặt hướng vào nhà, hình như đến đây ông chỉ dùng

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: LÁ ƠI…

Hạ Đỏ – Ảnh: NTN Lắng nghe tiếng lá trở mình rất nhẹ Nỗi trăn trở nào cho lá, lá ơi… Lắng nghe tiếng lá đang rơi rất khẽ Đêm nghiêng say cho mắt lá nồng nàn… . Lá dẫn ta theo một chuyến đi hoang Đường của lá sao chia nhiều nhánh rẽ Đường

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 251)

Truyện hậu hiện đại (2) Ở Việt Nam, ở đâu văn học cũng nhanh chóng thay hình đổi dạng, biến những thành tựu rực rỡ nhất và táo bạo nhất thì sau đấy trở thành khuôn sáo lỗi thời, văn học Việt Nam vẫn tiếp tục chìm đắm trong những cuộc khủng hoảng triền miên.

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: Giang Hồ Khúc

Bước Giang Hồ – Tranh: THANH CHÂU Hai mươi tuổi ta giang hồ vặtVai ba lô ôm mộng dế mènCứ tưởng phượt cùng trời cuối đấtSẽ gặp nàng kiều nữ làm quen.Từ đấy quê hương thành nỗi nhớMẹ thương con đỏ mắt ngóng vềChim sổ lồng say trời đất lạNhắc làm gì gợn sóng sông quê?.Giang hồ!

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: VÔ ĐỀ

Rực Rỡ Trong Đêm – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM Một chiều. cánh lá trôi rất chậm bắt đầu trở về trên bến than hồn li ti đi tìm gân mạch chiếc áo xông pha đã lấm tàn . Lửa bỏng. lửa có lần bốc cháy bình minh thơm biển chiều hoàng hôn ném một

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ