06/15/2021
Nguyễn Minh Phúc: Khẽ tiếng dương cầm/Mười năm/Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm

Chiều đầm Ô Loan – Tranh: Mai Tâm

 

Khẽ tiếng dương cầm

tôi hái cả mùa thu vào hoa cúc

cho yêu thương tràn cơn gió bên trời

gửi em lại cuộc tình buồn thổn thức

buổi tôi về nhìn chiếc lá vàng rơi

 

em thì đã qua một thời con gái

tiếng dương cầm sương phụ giấu tàn phai

tôi tóc bạc bâng khuâng chiều mê mải

tìm hương xưa hun hút khói sương nhòa

 

chỉ còn lại cô đơn tràn năm tháng

lau lách buồn thả mấy nhánh rong rêu

nghe hạnh phúc rã rời vào quên lãng

theo gió rơi thầm lặng buốt lưng chiều

 

ngồi nghe khẽ tiếng dương cầm năm cũ

quán xưa buồn vọng một khối tình phai

chắp hai tay đi dưới ngày vô trú

chiều lặng thinh nhìn mưa ngút sông dài…

 

Mười năm

(ngày về Quảng Ngãi)

 mười năm gió thổi trên đồi ấy

có tiếc một thời son phấn xưa

thương nhớ ngậm ngùi đêm thức dậy

gửi chút tình nhau lạnh mấy mùa

 

sao mà quên được em mười tám

tóc xỏa vai ngoan mộng gót hồng

áo lụa nghiêng che chiều xanh nõn

mắt buồn thả khói chạm hoàng hôn

 

sao mà không nhớ trời vào hạ…

phượng đỏ miên man buổi xa trường

thương một bóng người bâng khuâng quá

tim chợt buồn vừa chớm vấn vương

 

mười năm bóng ngã bên thềm cũ

sương khói phai mờ trên lối xưa

tình ai lỡ hẹn giờ yên ngủ

thương quá người ơi… nhớ quá người

 

chiều nay nhìn mây trôi và gió

tôi ngồi lặng ngắm bến sông mưa

kỷ niệm giờ đã thành nỗi nhớ

hiu hắt mùa xưa ngập mấy trời …

 

Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm

(Gửi Quảng Ngãi và bạn bè tôi)

Ba mươi năm làm thân lữ thứ
Áo cơm xoay tít chốn thị thành
Lòng đâu lưu lạc mà xa xứ
Nên rượu giang hồ rót dửng dưng…

Tết đến- ngâm tràn câu tống biệt
Xé lòng câu hát buổi xa quê
Đời không ly biệt làm sao biết
Tiếng gọi đò ơi… lạnh bến về..

Rượu có say đâu, sầu lưng chén
Vẫn ướt đời, buốt dập đôi môi
Nhớ quê muốn khóc mà không được
Đành ngóng chân mây bật tiếng cười…

Ta có hay đâu đời kiêu bạt
Đâu dung hồn kẻ muốn ra đi
Quay lưng một buổi là lưu lạc
Ba mươi năm chẳng chốn quay về

Gửi quê cuộc đời ta lầm lỡ
Chỉ một lần cũng đủ trăm năm
Ngậm một trời đau nơi phố chợ
Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm…

Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021