Bình Minh trên sông Hậu – Ảnh: tourismcantho.vn
QUA CHUYẾN PHÀ
CUỐI TRÊN SÔNG HẬU
Tôi đứng đợi bên bờ sông gió thổi
Chờ phà sang rời bến bắc Bình Minh
Cây cầu mới chợt giật mình trở giấc
Sáng ánh đèn soi sóng nước lung linh.
.
Cô hàng rong nhìn tôi cười buồn bã
Phà không còn em mất chốn nương thân
Chú bánh mì bán hàng trên phố vắng
Khuya qua cầu đạp chắc rã đôi chân.
.
Phà trăm năm đưa bao người xa xứ
Có người thương không hẹn lúc quay về
Tôi ngơ ngẩn nhìn tháp tầng cầu mới
Chợt thấy mình lạ lẫm giữa sông quê.
.
Phà tách bến lẻ loi trong sương lạnh
Mai xa rồi trơ bến vắng còn đâu
Biết ai về nơi đầu sông góc biển
Nhớ mang theo chút nắng để qua cầu.
.
Chuyến phà đêm cuối cùng trên sông Hậu
Còn chờ ai đã mất hút lâu rồi
Em bỏ lại áo xưa thời mực tím
Theo chân người để lạc mất tình tôi.
MIÊN MAN SÔNG HẬU
Tháng giêng ta về qua sông Hậu
Khói sóng có làm cay mắt em
Trên cầu chỉ thấy mây vô định
Buồn rơi theo từng tiếng vạc đêm.
.
Bạn ơi đừng hỏi sao ta nhớ
Nửa thế kỷ buồn hơn chiêm bao
Thời gian trôi bóng chiều trong gió
Nghiêng ngả bên nào cũng đớn đau.
.
Có nghe tiếng dế ngày thơ ấu
In dấu hài xanh của thuở nào
Có nghe vị ngọt từ hương bưởi
Đôi bờ ai có nhớ thương nhau?
.
Vắt kiệt phù sa theo sóng nước
Nông sâu nào biết bến không bờ
Em xa từ thuở trăng mười sáu
Nên tình chia nhánh tự ngàn xưa.
.
Tháng giêng ta về qua sông Hậu
Có thấy hoàng hôn trong mắt sâu
Có thấy cánh chim vờn trên sóng
Tơ trời em giữ lại đời nhau?
TIẾNG CƯỜI CỦA CÔ GÁI TRÊN CHỢ NỔI
Trên sóng nước bềnh bồng chùm hoa tím
Bao xuồng ghe trôi nổi giữa chợ đời
Tiếng mái chèo khua theo triều con nước lớn
Anh bỗng giật mình nghe rộn tiếng em cười.
.
Từ thuở bé theo mẹ cha xuôi ngược
Sống thương hồ trôi nổi khắp đó đây
Mắt vẫn sáng, nụ cười xinh đáo để
Làn da nâu giòn trong mưa nắng miền Tây.
.
Ghe hàng em ăn mùa nào cây trái nấy
Dâu Hạ Châu, dưa, khóm, rồi cam mật Phong Điền
Sao không thấy em treo tình trên cây bẹo
Để anh được giả đò mua bán làm quen.
.
Thuyền hong khói lam buồn bay bảng lảng
Nồi cá kho, lụp bụp réo cơm sôi
Cời bớt lửa, canh rau chiều đạm bạc
Vẫn không làm vương bận tiếng em cười.
.
Cha dạo khúc đàn kìm mang nỗi buồn xa xứ
Câu vọng cổ mẹ ngân hòa theo nhịp gõ song lang
Tiếng em hò gởi theo bao niềm mơ ước
Lúng liếng nhìn, bóng nước xao động ánh trăng.
.
Tuổi mười tám được mấy lần diện phố
Cùng người yêu tha thướt dạo chợ xuân
Nụ hoa vàng đưa hương có làm lòng em nao nức
Mắt liếc cười ai đó chợt xao xuyến bâng khuâng?
.
Bông bần trắng rụng theo dòng kênh trôi miết
Rủ lũ ong về gieo hương mật cho đời
Thương cô gái nụ cau tròn vừa nhú
Mong tiếng em cười mãi trong vắt tinh khôi.
NGUYỄN AN BÌNH
