Vũ Thị Ngọc Thư: THỀM XƯA (Hồi Ức)

Vũ Thị Ngọc Thư: THỀM XƯA (Hồi Ức)

Xin Bấm Vào Đây

Trích:

Mỗi lần nhớ về Princeton sau khi đã rời xa, lòng tôi lại dậy lên một nỗi hoài niệm dịu êm, như một quyển sách yêu dấu đã khép lại, nhưng từng trang vẫn in đậm trong ký ức, mãi mãi không nhòa.

Tuy nhiên, trong lần trở về thăm trường lần này, tôi cảm thấy tiếc nuối vì không thể gặp lại Adela—cô học trò từng cùng tôi tham gia một dự án với giáo sư A.D., cũng là người hướng dẫn luận văn tốt nghiệp của cô. Tôi quen biết Adela khoảng ba năm trước khi rời trường. Khi ấy, cô đang theo học chương trình Thạc sĩ Khoa học ngành Kinh Tế và cần phân tích một số bộ dữ liệu mà tôi từng sử dụng trong các dự án, để viết hai báo cáo khoa học tích lũy tín chỉ tốt nghiệp.

Chúng tôi đã có nhiều dịp làm việc chuyên sâu và dần trở nên thân thiết. Adela là người nhập cư đến từ Argentina, hiện đang học năm cuối chương trình Tiến sĩ tại Washington State University, bên bờ Tây Hoa Kỳ. Cô và tôi từng nhiều lần chia sẻ với nhau về thân phận lưu lạc và nỗi nhớ quê hương. Không gặp được cô lần này khiến tôi day dứt mãi. Trong những năm tháng rời xa Princeton, tôi đã từng rất nhớ Adela. Tôi luôn thầm mong một ngày nào đó, sau khi tốt nghiệp, cô sẽ chọn giảng dạy tại một trường đại học.

Khi đến khu Graduate Student Quadrangle, tôi đứng lặng nhìn vào góc từng là chỗ riêng của Adela. Một cảm giác khó tả dâng lên khiến tôi không nỡ rời đi. Tôi ngồi xuống, bồi hồi viết cho cô vài dòng chân tình:

Dear Adela,

There are places one might pass through only once and leave behind without a second thought. Then, there are those rare places that stay with us, woven into the fabric of our hearts, no matter how far we go or how many years pass. For me, Princeton is such a place.

Sixteen years there gave me more than just a workplace, it gifted me a home for my thoughts, a sanctuary for my soul, and a vivid world of learning and kindness intertwined. Each day was a privilege, stepping into those hallowed grounds where ancient trees stood as guardians, moss-draped rooftops whispered stories, and students’ lively footsteps infused the air with promise and aspiration. These memories are not just vivid—they are alive, as if they happened only yesterday.

Now, as my journey leads me elsewhere, I find myself carrying a quiet, yet profound wish: to someday return. To sit once more in a familiar corner of the library, enveloped by its tranquil embrace; to hear the gentle echo of chapel chimes; and to see the bright faces of new students ready to shape their own inspiring paths, just as you did.

More than anything, I hope Princeton continues to be a beacon—not only nurturing brilliant minds but also cultivating compassionate hearts. May it forever send forth individuals carrying the radiance of knowledge and the warmth of empathy, ready to make a difference in the world.

If you ever return to Princeton, walk those old paths slowly. Perhaps, in the whisper of the wind, you’ll catch the gratitude and affection I’m sharing with you today.

Affectionately,

Thư

 (Dưới đây là bản tiếng Việt của bức thư, do T.Vấn chuyển ngữ)

Adela thân mến,

Có những nơi chốn mà người ta chỉ lướt qua một lần và rồi bỏ đi không một chút do dự. Nhưng vẫn có những nơi chốn hiếm hoi nào đó cứ như đan quyện vào từng sợi máu trái tim ta, nên chúng sẽ ở lại với ta mãi mãi. Với tôi, Princeton là một nơi chốn như thế.

Mười sáu năm ở đó, với tôi, không chỉ là một chỗ làm việc mà còn là một món quà quý giá mà tôi gọi là cái nôi cho mọi suy tưởng của mình, nơi mà rất nhiều khi hồn tôi đã chọn làm chỗ ẩn náu. Đó là một thế giới sống động nơi sự hiểu biết và lòng tử tế đan quyện vào nhau. Mỗi ngày qua đi là một ân sủng, khi bước chân mình dẫm lên mặt đất thiêng liêng dưới những tán cây cổ thụ đứng sừng sững như sẵn sàng che chở; ngang qua những ngôi nhà mái phủ đầy rêu, tai lắng nghe tiếng kể chuyện thầm thì lẫn trong âm thanh rộn ràng từng bước chân học trò đang truyền vào không khí những khát vọng đầy hứa hẹn của tuổi thanh xuân. Những hồi ức ấy còn tươi rói – như thể chúng hiện đang có mặt, như thể mọi chuyện mới chỉ xẩy ra ngày hôm qua, lúc nãy.

Hôm nay đây, đường đời đã dẫn tôi đi về một nẻo khác, tôi thấy mình đang mang trong lòng một niềm mơ ước lặng lẽ nhưng vô cùng thôi thúc: một ngày nào đó tôi sẽ trở lại nơi chốn ấy một lần nữa. Để được ngồi trong một góc rất quen thuộc của thư viện giữa sự tĩnh lặng vây quanh, để được nghe tiếng chuông đổ dịu dàng vọng lại từ nhà nguyện; và để được nhìn những khuôn mặt học trò mới nhập trường sáng rỡ một quyết tâm sẵn sàng cho một chặng đường mới trên hành trình thực hiện những ước mơ đội đá vá trời của riêng mình. Như Adela thân mến của tôi ngày nào cũng đã từng như thế.

Hơn bất cứ điều gì khác, tôi hy vọng Princeton vẫn mãi mãi là một thứ ánh sáng soi đường – không chỉ phát triển những bộ óc thông minh lỗi lạc mà còn gieo cấy những trái tim đầy lòng tử tế nhân hậu. Cầu mong cho ngôi trường thân yêu ấy luôn gởi đến thế giới những con người rực rỡ ánh sáng của kiến thức và tràn đầy sự ấm áp của lòng yêu thương để cùng nhau họ sẽ tạo nên những khác biệt cho nhân loại ngày mai.

Nếu Adela có dịp quay về Princeton, hãy thật chậm rãi bước đi trên những lối cũ ngày xưa. Biết đâu, giữa tiếng gió thì thầm, bạn sẽ cảm được thật sâu lắng lòng biết ơn và những cảm xúc mà tôi đang chia sẻ với bạn qua bức thư này.

Thân mến,

Thư

Bài Mới Nhất
Search