Daylight Savings Time1929 – Tranh: Pierre Roy (Nguồn: www.moma.org)
KÉO LẠI MỘT GIỜ
NGỦ NHIỀU THÊM MỘT ĐÊM
Mùa Đông mà, em ạ: Ngày thì ngắn hơn đêm…
Do đó, ngày dài thêm… dẫu chỉ ngày thứ nhất!
.
Lùi một giờ… Hạnh Phúc! Mình ngủ nán một đêm!
Một đêm anh với em, đúng như mình ước muốn!
.
Sáng hôm sau dậy muộn – nụ cười em – Mặt Trời!
Còn gì quý trên đời? Tình Yêu! Và Chia Sớt!
.
Muối và Gừng… đều Ngọt / không chỉ mặn chỉ cay…
Nhiều “định nghĩa” hôm nay… hay hơn hôm qua em nhỉ?
.
Giống em từng lí nhí: “Ngửa Bàn Tay Anh Ngồi!”.
Bài em đố thật Vui! Anh trả lời… không trật!
- Chữ gì chôn dưới đất?
Chữ gì cất trên trang?
Chữ gì mang không nổi?
Chữ gì gió thổi không bay?
Anh ơi đáp được câu này
… thì em xin ngửa bàn tay cho anh ngồi!
- Chữ Thọ Đường chôn dưới đất!
Chữ Hiếu cất trên trang!
Chữ Tình mang không nổi!
Chữ Đá Vàng gió thổi không bay!
.
Em à, anh đáp đúng, sai?
Đúng thì… hãy ngửa bàn tay anh ngồi!
.
Em lí nhí, nghe rồi! “Này anh, em ở trọn đời với anh!”.
Bàn tay em… một cái nhìn là đuôi con mắt là… tình tình tang…
*
Hoa chanh nở mãi không tàn
Thầy U mình một xóm làng… Trăm Năm!
CÓ MÂY MÀU TÍM MÂY MÀU ĐỎ
CÓ CHÚT BUỒN VUI TÊ TỈ THÔI
Đà Lạt ngày xưa… vẫn đó, còn:
Cái hồ vẫn đó, hồ Xuân Hương
Nghe tên thì nhớ người-con-gái,
Nghe sóng reo thì nhớ… Nước Non!
.
Đà Lạt vi vu có sóng hồ
Mà còn có gió thổi trong mơ
Mà còn trăng rọi rừng thông mộng
Hàn Mạc Tử còn để tiếng thơ…
.
Đà Lạt ngày xưa nó thế nào
Ngày sau Đà Lạt mãi ngày sau:
Đồi Cù soi bóng vờn du khách
Nắng ấm ai phơi tấm lụa đào!
.
Có thể bây giờ cô gái Thượng
không còn gùi nặng cái lưng đâu!
Học trò trường Yersin không có
cô Bắc Kỳ kìa, má đỏ au!
.
Đà Lạt – tiếng chuông Nhà Thờ Chính
Đà Lạt – tiếng Kinh Chùa Linh Sơn
vẫn không làm núi Lang Bian thấp
thì Nước Non mình hẳn đẹp hơn?
.
Em muốn cùng anh đi bách bộ
quanh hồ tròn trịa chỉ năm cây!
Năm Kilomet đo hồi trước
năm vạn năm mình bay trong mây!
.
Em muốn cùng anh lên Đại Học
Viện ngày xưa ngôi Trường bây giờ:
Mình không chạm mặt ai quen biết
Mình thấy mình Hai Đứa Bé Thơ…
.
Anh ơi anh ơi Đà Lạt ơi
Mình đang nói chuyện ở chân trời
có mây màu tím, mây màu đỏ
có chút buồn vui tê tỉ thôi!
HELLO SÁNG THỨ BẢY
Thứ Bảy cuối tuần Vui Vẻ Nhé!
Người bên hàng xóm gặp tôi, mừng!
Ôi chao đẹp quá tình lân lý,
Hạnh Phúc còn gì hơn nữa không?
.
Anh ta, người Mễ râu ria rậm,
Tôi, Việt Nam đầu mới bạc thôi…
Hai đứa đều đang xa đất nước
Bỗng lòng mát dịu áng mây trôi…
.
Thứ Bảy cuối tuần… chuông Nhà Thờ
Vang vang trong nắng, nắng gần trưa…
Trời Thu dịu mát như ly nước
Thơm ngát mùi hoa cỏ Tự Do!
.
Thứ Bảy chào đi mà quyến luyến:
Tôi ra phố chút, anh vào nhà,
Hẹn một mai chiều ta gặp lại
Chỗ này chặng cuối quãng đường xa…(*)
(*) Thơ Nguyễn Bính: “Gớm sao có một quãng đường mà xa!”
NGÀY LẠI QUA THÔI
Ngày lại qua thôi! Chiều đã chiều…
Em hiền như Nguyệt để thêm yêu!
Xưa nay thơ chẳng ai gây sự
mà một câu thương nhớ rất nhiều…
.
Hàn Mạc Tử có thơ hai câu
Đêm qua nằm mộng giấc chiêm bao (*)
Gọi tên người mộng Thương Thương mãi
Từ đó sông nao cũng ngọt ngào!
.
Từ đó em là cây mía lụi,
Nha Trang Quảng Ngãi quá nhiều ga,
Mút không hết ngọt thời thơ ấu
Tình cảm, đi đâu cũng nhớ nhà…
.
Nhớ nhất Má chờ bên cửa ngõ
Má già, con dại, vẫn ngày xưa!
Lát rồi Má chặt vài cây mía
Con ngậm thương hoài tuổi ấu thơ!
.
Má ạ, tự nhiên con nhớ Má.
Nhang tàn khói tản chỉ ba cây!
Sao con bốn hướng tung hoành mãi
Lãng đãng mây chiều: Má chớ ai?
*
Mía lụi… Tự dưng cây mía lụi
Người ta rao bán ở thềm ga,
Bao nhiêu năm khúc, con mua hết,
Cái ngọt Quê Hương cứ đậm đà…
.
Má ạ… con nhai, nhai nước mắt
Hồn thiêng Má có thấy con không?
Gió nào tan hết trời mây trắng,
Con sẽ là sương để Má bồng…
.
Má ạ, nghe con đừng có khóc
Ngày con xa Má khóc…chiều nay!
Núm chuông cửa ngõ con không bấm,
Sợ Má ôm choàng con ướt vai!
.
(*) Thơ Hàn Mạc Tử:
Đêm qua nằm mộng thấy Thương Thương
Má đỏ au lên đẹp lạ thường…
BÀI NÀY KHÔNG PHẢI THƠ
Chắc chừng năm năm nữa
thì tôi sẽ qua đời;
bây giờ tám bốn thôi…
tám chín vẫn “hưởng thọ”!
.
Tôi nói to nói nhỏ
cho một mình tôi nghe…
mà trời ạ không dè
… chiều bỗng dưng mưa tới!
.
Gió bay không hàng lối,
cuốn đi nhiều lá Thu!
Mùa Thu… trời âm u,
hèn chi, là như thế?
.
Thơ tôi vào đường rẽ,
bài này đâu phải thơ!
Hai mắt tự nhiên mờ
mờ mờ ngờ nhân ảnh…
.
Hay là… vì đang lạnh
hay… tôi tránh thơ Hàn:
“ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
ai biết tình ai có đậm đà!”.
.
Hàn Mạc Tử, xưa, xa
mất đi hồi rất trẻ,
có nhiều bài cầm xé…
không xé thơ, xé lòng…
*
Tôi khi không khi không
viết gì đây? Lảm nhảm!
Có lẽ trời đang xám,
mắt mình cũng âm u?
.
Ôi mùa Thu! Mùa Thu
sắp vù vù giông bão?
Thời gian không chỗ náu,
tội mà, mùa Thu ơi!
DUYÊN GIĂNG GIĂNG MƯA
Bão tận Ca ri bê… nên Cali cứ nắng!
Mới hơn bảy giờ sáng, nắng bừng lên chào ngày!
Và đàn chim sẻ bay. Hai con mèo ngồi ngó…
Những hạt gạo còn đó… mái nhà kia, còn sương!
.
Một ngày mới dễ thương nhưng bắt đầu thấy ghét!
Hai con mèo chết tiệt cứ rình chim, là sao?
Tôi đuổi mèo đi mau, chúng về lại nhà chúng…
Chim đâu biết, cảm động: lòng tôi yêu quý chim?
.
Tôi lục ca dao tìm có câu nào thật đẹp
để nói cho em biết lòng tôi thương nhớ em!
“Tìm em như thể tìm chim,
chim ăn biển Bắc, anh tìm biển Nam!”.
*
Cơn bão không đi ngang. Santa Monica biển lặng
Tàu Long Beach đi thẳng, nó lên San Francisco?
Nước rẽ trăm đường thơ, hồn tôi tan, ngơ ngác…
Biển một thời tôi lạc, em lạc biển trời nao…
.
Nhớ quá, Ngoại, vườn cau có em theo lúp xúp…
Cũng nhớ chớ, giàn mướp hoa vàng, dây hay duyên?
Không mà! Anh nhớ em… Nghĩ lúc trời biển động,
Sóng lòng tan theo sóng, duyên lòng giăng giăng mưa…
.
Chao ôi Một Bài Thơ
Sáng Nay Tôi Làm Nháp!
Em, chim ăn biển Bắc
Tôi, đi tìm biển Nam!
XE ĐÒ VIỆT NAM TRÊN NƯỚC MỸ
Tháng Môt San José, hết mưa, hoa quỳ nở… Đó là một niềm nhớ cho ai từ đó đi!
Tôi xa San José cũng ba mươi năm đã. Nhiều khi lòng nhớ quá mà làm sao lên xe?
Người mình đi xa quê… xe đò đem qua Mỹ! Đường Mỹ đường thiên lý, xe bus có, chậm rì…
Lên xe đò thầm thì, ai thích gì cứ nói, không biết gì cứ hỏi, im lặng thì ngủ thôi!
Bốn trăm dặm… tuyệt vời, dọc đường hoa và cỏ, nhiều ngọn đồi nho nhỏ nối nhau thành núi cao…
Những con bò trong rào, xe ào ào, mặc kệ. Vài con suối nhỏ bé, vài con nai săm soi…
Tôi thích hoa trên đồi, hoa quỳ nở thưa thớt, tôi nhìn tưởng Đa Phước, tôi nhìn tưởng Trại Hầm…
Mỹ giống giống Việt Nam! Núi xanh như Đà Lạt… mà đời tôi mất mát, thở dài, quên được không?
*
Xe đi ngang cánh đồng… Xe vào vài thị trấn. Xe dừng một vài chặng… rồi tăng tốc chạy hoài!
Mười năm trước lai rai tôi đi vì công việc. Mười năm sau thất nghiệp…Thôi thì… một bài thơ!
“Tiếng Bên Trời”, bạn đọc chưa? Một tập thơ rất cũ, trăm năm xưa, quá khứ, vẫn mới, như… chiêm bao!
“Mười năm xưa, mười năm sau,
một hình bóng cũ xóa màu thời gian…
Cầm như đã lỗi nhịp đàn,
Cố Nhân ôi bấy ngỡ ngàng Cố Nhân!” (*)
Trần Vấn Lệ
(*) Tập thơ Hà Liên Tử, “Tiếng Bên Trời” xuất bản tại Sài Gòn thập niên 1950.
