MỚI HÔM QUA THÔI
ĐÃ THẤY NHỚ VÔ CÙNG
Hôm qua… ngày Mồng Một, mưa từ đêm Giao Thừa! Coi như trời không mưa, nhang hành lang vẫn thắp…
Tết vui! Mưa tràn ngập cả con ngõ hoa vàng. Dẫu không phải đêm trăng, lòng mỗi người mặt Nguyệt!
Ngõ-hoa-vàng, em biết “anh-nhớ-thương-em mà”. Anh không đi hái hoa chắc lòng em cũng ướt…
Anh tin gió có ngược về thổi bay tóc em… Anh tin và anh tin, em chờ anh nói thế!
Đà Lạt mình, bên vệ hoa vàng… Vệ Đường Hoa. Mỗi bước chân em qua, ngày xưa mưa có nắng!
Ngày xưa chừ xa lắm… Thiên lý mã… Thời gian!
*
Em à, mưa bay ngang có giọt mưa rớt dọc…Anh nghĩ đó, sợi tóc. Tóc là thơ gió đùa.
Anh hôn em trong mơ. Mơ trong mưa ràn rụa. Anh nghĩ em áo lụa hoa nở vàng tháng Giêng…
Cái mặt em nghiêng nghiêng cái chữ Điền thôn Vỹ… Anh sẽ về em nhỉ, hoa lá vườn xanh xưa…
.
Vườn ai biếc quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ… Tình!
Hàn Mạc Tử nghe mà sống lại
Anh về… mưa chắc cũng quanh quanh…
TIẾNG CHUÔNG VÀ TIẾNG MƯA
Ngày không có ánh sáng! Mưa nuốt chửng mặt trời. Tết! Không nghe một lời của ai mừng ai cả…
Thành phố này không lạ: Thành phố nhiều China. Không nhà nào chưng hoa. Không tiếng chân đạp đất!
Coi như không Tết nhất? Chỉ có mưa… Mưa sa! Chỉ có vài nụ hoa nở vàng tê tái ngõ…
Bướm, dĩ nhiên không có! Trời mưa mà! Mưa sa… Nhắc lại đó, mưa sa cho ông Trời nghe khóc…
Cho ai xa Tổ Quốc buồn cứ mở TV. Cho những cuộc chia tay… Hai Thế Kỷ đã đủ!
1975 là gió… bay qua số 20! Năm 26, mỉm cười, 27… rồi thêm nữa?
Người Lính sau Cải Tạo… biết mình thật lưu vong! Lời Phật: “Có là Không”… mà Không là Không Có!
Chải đầu đi tìm Chúa, Chúa chỉ “cát bụi bay…”. Mưa, Giao Thừa, hôm nay, mưa, còn mai còn mốt!
Không lẽ tóc dài thượt để rồi gió cũng bay?
*
Ước chi được cầm tay một người đồng thuyền nhỉ, ngồi xuống và túy lúy và nhắc Vũ Hoàng Chương…
“Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nòi khinh…”
Tết, ngó quất nhìn quanh: mưa đầy thềm nước mắt. Chuông Chùa ngân, có thật, boong boong trên mái tôle!
Nhà Thờ cũng rung chuông…
Tiếng buồn nghe nát bét!
TÔI THÍCH TÔ THÙY YÊN
HAI CÂU THẤM ĐAU
Ai cũng nói: “Hôm nay là Tết, rồi mọi người cùng nói Tết Hôm Nay!”.
Hai cây đào, sao không ai nói ba cây hay bốn cây… mà cuối cùng là một? Một cây hay cả rừng cây… thì hôm nay: Hoa Đào Đang Nở! Mùa Xuân kìa… đây đó, thấy hoa đào Chúng Ta Nói Mùa Xuân!
Hồi đó, tôi hành quân, đến một khu rừng… vào dịp Tết. Chúng tôi được dừng, Lính như Quan – bâng khuâng… chi lạ! Cả một rừng cây thay lá? Lá mầm non? Không đâu? – Hoa vàng…
Lính như quan ngó ngang, không ít người nhìn dọc. Bỗng dưng thấy có người bật khóc. Hỏi tại sao? – “Tôi nhớ Mẹ nhớ Cha… Thuở tôi lên ba… tiếng tù và vang vang bờ sông vắng!”.
Lúc đó trời lên nắng. Buổi mai mà… chúng tôi giữa rừng sương. Một câu nói dễ thương phát ngôn từ người-lính-già-tóc-bạc. Sương vỡ nghe tan tác. Hoa vàng rơi vài mảnh mong manh…
Hoa, hình như vàng? Lá, thì nhất định màu xanh! Chúng tôi thấy hoa thấy lá có cái màu là lạ. Xanh và vàng… thấy lạ như nhung!
*
Những câu thơ của tôi sáng nay đẹp não nùng.
Một quá khứ hiện về ai oán… Một ngày Tết bao nhiêu năm tháng rất là xưa tôi tóc xanh như… mưa! Tôi bật khóc tuổi thời hăm bốn, trẻ măng lòng như đứa bé thơ… Mẹ Cha tôi yên nghĩ dưới mồ, còn hay mất… năm mươi năm, không biết! Tôi không về Phan Thiết… nghe nói bây giờ đi miết chỉ thấy mù khơi… Còn chăng là giậu mồng tơi chia đôi người Nam kẻ Bắc!
Hoa vàng nở hôm nay có thật!
Tôi cuối đời… cũng cuối núi sông!
Tôi ngước lên thấy mặt trời nước mắt
Lính ngày xưa… khói nhang, ngày… Vui!
*
Em đọc thơ tôi, nói: “Em không hiểu
anh viết gì… con chữ loăng quoăng…”
.
Ôi em không nỡ cầm quăng
mà cầm hôn… thì thơ anh có nghĩa!
Năm có bốn mùa
cho em ngắm nghía… ngày hôm nay gọi là Tết, chẳng sao!
.
Người làm thơ nhiều khi nước mắt trào,
nó không hiểu vì sao như thế!
Bà Ngoại tôi ngày xưa hay kể
… chuyện đời xưa không biết tự đời nào!
Tôi thích Tô Thùy Yên
hai câu thôi, thấm đau:
“Tôi về một bóng trên đường lớn
không thấy thơ đề vạt áo bay…”.
.
Người làm thơ thơ ngây
không tự dưng ngày Tết!
KHÔNG AI TIN
MƯA NGÀY CUỐI NĂM
Không ai tin mưa ngày cuối năm,
bạn đang nghe mà mưa âm thầm…
không có tin sớm đăng trên khung thời tiết
chỉ những bản nhạc vui mừng ngày sắp Xuân…
.
Không ai tin mưa bên kia sông
Mưa nửa dòng sông hay mưa tròn trịa
Những giọt mưa nằm trên khăn choàng tía
ai mới vừa quần lãnh gió bay…
.
Không ai tin tôi yêu chiếc lá
Cái mầm non cái Tình Yêu Tí Hon…
Bởi ai thấy đâu tôi vườn hiu quạnh
năm mươi năm hơn uống nắng mặt trời…
.
Không ai tin khi người ta biết nói
tiếng đầu đời nghe không có âm thanh!
Không có Em không có Anh
mà chỉ lời của hoa hồng trên khuôn hình Cha Mẹ!
.
Tôi đang ở gốc cây nhìn đôi chim se sẻ
Mưa bất ngờ chúng quên đường về?
Hay chúng tưởng hôm nay Sinh Nhật?
Hôm nay là… có thể cũng Valentine’s Day!
*
Anh vén cho em mớ tóc mai cho gọn
cho giấc chiêm bao tròn như từng giọt nước mưa
anh biết em buồn hồi trưa
tại em nghĩ… ngày-mưa-không-có!
.
Em ơi em anh hôn em tiếng gió
thổi qua dòng sông bên kia sông…
CHUYỆN TRÊN HÈ PHỐ
Còn một ngày…
Một ngày nữa thôi!
.
Mừng Năm Mới! Mừng Tân Xuân
em cười…
Chừng đó đủ cho thời gian đứng lại
năm phút nha! Mình nghĩ đến Tương Lai.
.
Nghĩ cho vui, thật ra ai biết
chuyện vòng vo hai người chơi cờ
Cờ không màu không gió
Cờ không hòa không hợp không mơ…
.
Một hè phố, hai người ngồi xuống
Bàn cờ trải ra… nào một hai ba
“Tay trắng Tay đen Tay nào nở hoa
ta hãy hái mừng nhau Năm Mới!”.
*
Dừng lại đây em, mình nhìn hai người đánh cờ
anh muốn hôm nay không giống ngày xưa
bởi em đẹp… bất ngờ dừng bước
có bao giờ ai thấy vậy chưa?
.
Hai người chơi cờ có một người đi trước
con cờ đi không thắng không thua
Nói là cờ mà cờ không sắc
bởi… như ngày xưa người ta đi trong mơ!
.
Không chớp mắt mà lâu hơn cả giờ,
người rung đùi, người ngó xa xăm…
Không ai nghĩ đến Việt Nam mai mốt
Thắng hay Thua, chuyện đó vẫn không gần…
.
Nhưng chắc thích mình ngồi giữa phố
đời bao quanh như một bầy ong
Công An tới kệ Công An dẹp chỗ
“Hai tôi ngồi đây không rù quyến ai nha!”
.
Một ngày nữa… Mùa Xuân thảng thốt
Hè phố bụi bay mờ khuất âm ty
Mình đi thôi trước ngày Tết tới
Một ngày thôi… cũng sẽ đến rồi đi!
EM ƠI LÒNG CHUNG THỦY
ANH TRÒN NHƯ ĐỊA CẦU
Còn ba hôm nữa, Tết! Chữ Việt dễ thương nha! Viết như thế, vậy mà… lòng không hề bối rối!
Mà… cũng không ai nói / mình viết… như học trò! Thương quá chớ tuổi thơ, thương thuở đời ngọng nghịu!
Còn ba hôm nữa, hiểu: không phải là Chiều Hôm… mà hiểu thì rất thương Hoàng-Hôn-Của-Năm-Cũ!
Thời gian, Dòng Nước Lũ… cơn bệnh mình không trôi! Kệ nó, ba tuần rồi… Mình còn ngồi… cũng được!
*
Trời xanh, bầy ô thước… mỗi ngày bay kiếm ăn. Bốn ngày nữa là Xuân, chắc chim đầy thành phố?
Năm nào tôi cũng ngó / mùa Xuân và bầy chim…Ở nước Mỹ hồn nhiên, chim và người thân ái!
Tôi viết đi viết lại / ngôn ngữ thuở dại khờ! Ngó xuống, ồ bài thơ… nụ hôn, hoa hồng nở!
Tôi gửi về phương đó, phương nhớ…Nhớ Muôn Năm! Không biết ai sẽ cầm, mở ra nhìn Tết nhỉ?
Em ơi lòng chung thủy anh-tròn-như-Địa-Cầu!
Trần Vấn Lệ
