Giới Thiệu Tác Phẩm

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (24&25)

49. Mấy ông bạn vong niên ngồi chém gió nhân 50 năm 30.4. Thôi thì đủ các cung bậc ái ố hỉ nộ. Thôi thì đủ quảng bác uyên thâm. Thôi thì đủ cao giọng và trầm lắng.  Bia cỏ hóa thành cuộc…đấu khẩu. Rất căng. Hòn bấc quăng đi, hòn chì quăng tới. Suýt

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (22&23)

45. Ờ! Tự nhiên lại nhớ thủa thiếu thời. Ấy là lúc cắp sách đến trường. Không rõ vì sao thằng bé nhà quê là mình lại…ngang bướng đến thế!? Nói luôn không phải là năm trong khung “nhất quỷ nhì ma” uýnh lộn, trèo tường, trận giả mà là trong…tư duy cơ! Đại khái

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (20&21)

41. Đời nhà giáo buồn vui có gì? Có nhưng nhìn chung là nó nhàn nhạt, lơ mơ, lờ mờ. Nhớ, hơi hơi đáng nhớ. Quên, thì cũng vầy vận… Bỗng dưng nhớ chuyện này. Trò cũ, nổi tiếng là…lợi khẩu! Lợi khẩu bẩm sinh. Rất hợp với…phong trào. Mà nước mình thì rất nhiều

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (18 &19)

37. Chuyện vặt này mình biết là nhờ “buôn dưa” với một bà trò cũ làm ở Phòng Giáo dục & Đào tạo tạm gọi là Mông Lung! Năm ấy, nhân đi dạy ở Mù Sương vài ngày, tiện thể lên Mông Lung ngắm mưa thu miền cao nguyên! Đẹp mê hồn. Đẹp dễ sợ.

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (16&17)

33. Có những chuyện buồn nẫu ruột mà lại bật cười. Cuộc đời nó là thế, vốn thế! Ta tham dự thì phải chấp nhận thôi… Năm ấy mình dạy năm thứ ba! Sinh viên quá nửa là nữ. Lại trẻ. Lại xinh đẹp. Lại văn. Lại lãng mạn… Trong số những trẻ xinh đẹp

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (14&15)

29. Tết Thanh Minh (ngày 3 tháng Ba lịch mặt trăng) năm ấy mình đi dạy ở Cao Bằng. Biết phong tục địa phương nên mình đề nghị xếp lịch cho trò nghỉ để ăn Tết. Thanh Minh ở Cao Bằng là một ngày đặc biệt. Gần xa con cháu đều về tảo mộ người

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (12&13)

25. Ông là chuyên gia hàng đầu về rất nhiều…lĩnh vực, sách nghiên cứu ông viết bạt ngàn, như người xưa gọi là “trước tác đẳng thân”, chức vụ thì cũng rất to. Nôm na gọi là “vua biết mặt chúa biểt tên”!  Thủa đầu xanh tuổi trẻ mình là học trò, thứ học trò

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (10&11)

21. Hồi ấy mình còn rất trẻ và ngu ngơ thì y như bây giờ! Ra trường năm 1982, ở lại trường, thế là trở thành trẻ nhất. Năm ấy là đỉnh cao của thời bao cấp! Có bao nhiêu tinh hoa, kì tích mang tên bao cấp đều phát lộ! Mấy năm trước cô

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (9)

19. Hôm rồi ngồi bia cỏ cùng ông bạn xêm xêm tuổi. Ông bạn tài cũng cao và phận thì không thấp. Là mình nghĩ thế. Đúng sai thì tùy cách quy chiếu. Thế thôi…Thủa hoa niên ai mà chả mộng mơ! Bọn sinh viên khoa văn thằng nào chả thế! Mình cũng thế. Mơ

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (8)

17. Tự nhiên lại nhớ thời sinh viên!Khổ thì kinh rồi! Mang tầm huyền thoại! Nhớ đến mà ghê!Tất tật ăn bếp tập thể. Gạo mậu dịch. Hạt bo bo. Khoai lang. Sắn. Bột mì. Tóm lại là rất kinh! Kinh nhất là hôm nào có món cá mè hồ núi Cốc. Chà chà! Cá

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CHUYỆN ĐỜI VẶT VÃNH (7)

15. Trò cũ gọi điện, giọng rất tha thiết bác giúp cháu một việc ạ! Xưng cháu là vì mẹ nó là người quen, thế thôi. Việc gì nào? Dạ, cháu xuống học cao học, bác xem thầy cô nào có thể giúp cháu làm luận văn ạ! Ồ! Tưởng gì nghiêm trọng. Thế cháu

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ