Góc Văn

Ngộ Không : Thằng em cán gáo

“ . . . Hình như cuộc sống đến một lúc nào đó phải chấp nhận những gì…”không bình thường” và cứ xem nó như…bình thường. Chấp nhận những gì mà mình đã có. Đang có được hay sẽ có. Hoặc không. Để chịu đựng qua cơn bão, để làm sao biết tìm nơi trứ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Những chiếc nón cối

  “ . . . Cũng thực lòng mình, mình tức là cái thằng tôi đây, trong trận chiến giữa “ta” và “địch” vừa rồi, tôi vẫn còn “thua” gã ở cái “tình người”. Tất cả đã đẩy đưa tôi có những suy nghĩ vụn vặt, chẳng thể chối bỏ, về những người kẹt lại

Đọc Thêm »

Lưu Na : Cánh Bướm

  Đường vào tình yêu có trăm lần vui, có vạn lần buồn. Biết vậy mà vẫn đâm đầu vào. Như một con bạc tháu cáy. Đồng xu ném lên cao (người ta bảo tình yêu như bong bóng bay cao ), rơi xuống hai mặt sấp ngửa. Khổ đau và hạnh phúc. Mặt sấp

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Sự lựa chọn bình an

Tôi mồ côi mẹ từ thuở lọt lòng. Cha tôi theo người đàn bà khác, bỏ đàn con thơ dại bơ vơ. Chị Hai tôi lúc đó mới 18 tuổi đã phải ra đời, tảo tần xuôi ngược để nuôi nấng, dạy dỗ ba đứa em bé bỏng mà tôi là út với sự giúp

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Vạn Lý Quan San

Lại một lần nữa, mời quý bạn cùng tôi theo chân ông Ngộ Không lạc đường vào . . . Sử. Đường thì thăm thẳm vạn lý quan san, có nẻo đi nhưng chưa chắc đã có nẻo về, nhưng se sắt lòng vì cái tha thiết của người dẫn đường, nên cũng liều nhắm

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Sử Quan

Sử, nôm na là những gì thuộc về quá khứ. Thế nên, đọc sử là ngóai cổ nhìn lại ngày hôm qua. Nhìn thì cũng nhiều cách nhìn. Nhưng nhìn mà chỉ thấy những gì mình múôn thấy thì tội nghiệp cho Sử lắm thay. Đó là chưa kể cái tầm nhìn hạn hẹp, thấp

Đọc Thêm »

T.Vấn: Chuyện cô gái ngồi trên xe lăn

1. Không ai muốn nhớ những bất hạnh của đời mình. Vì chúng chỉ đem lại một thứ hồi ức buồn bã, tiếc nuối hoặc ân hận. Nhưng điều ấy lại không đúng với cô gái Việt 26 tuổi hiện đang sống chung với tôi ở một thành phố miền Trung nước Mỹ. Những ngày

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ngày 30 tháng 4 năm 1975 của tôi

. . . Đó là một ngày ảm đạm , ngày cuối cùng của tháng 4 năm 1975. Giữa dòng người hốt hỏang trên Quốc Lộ 4 nối liền thành phố Sài Gòn và các tỉnh miền Tây Việt Nam, tôi đã cởi bộ quân phục mặc trên người, đủ bình tĩnh để xếp chúng

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ghi Chép cuối cùng về “Người Cuối Cùng”

Nhà vắng. Bàn không. Chiếc lá phơi Uống khan ly rượu nghẹn bờ môi. Gục đầu nhìn xuống bàn tay bẩn. Cát bụi vườn ai lấm chỗ ngồi. (Uống rượu một mình- Trần văn Sơn) 1. Tháng 10 năm 2007, tôi viết bài “Người Cuối Cùng (the Last Man)” kể câu chuyện thật đẹp và

Đọc Thêm »

Chuyện Cái Bật Lửa

Miền Nam Việt Nam sụp đổ một cách nhanh chóng, dễ dàng, và bất ngờ ngay cả đối với quân xâm lược miền Bắc, kéo théo bao hệ lụy kinh hoàng cho toàn thể nhân dân miền Nam. Chính sách đánh Tư sản Mại bản, đổi tiền, đi vùng Kinh Tế Mới, tập trung học

Đọc Thêm »

T.Vấn: Nhớ đứng chờ ta ở cõi siêu *

1. Mẩu tin trên mạng một buổi sáng lang thang đã đem đến cho tôi nỗi ngậm ngùi. Người mà tôi mơ ước được một lần gặp gỡ để “thanh tóan cho xong cái quá khứ đã chấp trong tôi ” bằng cách bắt chước chính ông “Phùng Phật sát Phật. Phùng Miller sát Miller”,

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ