Hoàng Xuân Sơn: SÀI GÒN NHỚ THƯƠNG

                 [ h o à n g x u â n s ơ n, vi ế t t h ơ

                                                      1983 – 2015]

buổi sáng sài gòn cũ

sáng sớm ngồi cà phê quán cóc

giọt đen lênh láng biển thần phù

ngụm đời một ngụm chưa tỉnh thức

vẫn còn trong mộng bước du du

.

ghiền lắm.  cái lao xao hàng quán

tiếng kêu ơi ới của thương hồ

và trên tất cả nguồn sinh động

mở cửa an bình nhẹ cổng vô

.

làm sao một ánh đèn leo lét

có thể khơi lan nhớ tận nguồn

áo đã xanh rồi phiên trúc nhã

kỷ niệm in vào trí tượng suôn

.

nước trôi bình tịnh qua sông ngát

phù sa vệt đỏ áo mây hồng

tím buồn trên sóng bèo hoang lục

giữ kín đời mình một khoảng không

.

sáng sớm nghe hàn trong cái rét

bàn tay ai gõ tiếng mơ hồ

rồi bỗng tuôn ào chương thuỷ vũ

đời chầm.  xao động mấy vi lô?

3 juin 2019

sài gòn 3 đoạn

đi qua cống bà xếp

những chiếc bánh bông hường

trên lầu cao tọa tháp

chiếc răng cời dễ thương

*

sài gòn xếp bằng ngồi

nhà sư châm lửa đốt

khói trời và hoang loạn

nửa ngày mây bay đi

*

khúc bánh mì hòa mã

cà phê đậm thái chi

bánh xe chiều rụng nắng

trôi xuống ngõ vàng quỳ

*

3 tháng 11/2020

**

Viết thêm, tặng Vũ Hoàng Thư :

&

Và cà phê cô hồng

tóc thả dài ngang lưng

tiếng hát riêng bóng tối

bay thơm khói xanh lừng

sài gòn bỏ lửng

*

bước ra đường cái đụng xe ôm

lết đi trên vỉa phố lồm cồm

về ngang phường cũ đèn chấp chóa

nhà dính nhà xâu một mũi đinh

*

người dính người như xâu chim mía

chiều lụng rồi nhậu đi chú hai

chục ly cối dập đầu lôi ký

trễ mẹ phà rồi chu mẹc ơi . . .

bộ hành

**

nhà và cây

đường và người

chuyến xe lú giữa

ngày mai

bữa rày

miệng trời

khựng giữa hai tay

làm sao vốc được

nụ ngày của đêm

vì hương đã chết

rất mềm

**

26,27 oct. 2015

dzô

Vô sâu chút xiú. vô thêm nữa

mấy con súc sắc nhảy leng keng

cậu chàng khách trú cười cười bảo

ngộ thắng rồi, nị trả hai vziên

hai mảnh

tờ bạc mà xé làm hai

thối đêm một nửa

chung ngày rợp vui

sáng đạp xe theo đường đời

nghe thơm một quãng mắt môi người tình

một hôm

phố xá

thình lình

xóa tên kẻ mất

đóng đinh người còn!

11 Apr 2021

buổi sáng. xe buýt. và thiếu nữ

buổi sáng sáo nhồng

thiếu nữ

những cái nguýt lườm

sinh sự chuyến xe buýt thành đô

lờ mờ đầu óc chật hẹp

thèm một chút nắng trong

những chiếc dép vẫn lép xép trên lối mòn

lẹp xẹp

quanh quẩn hàng rào dẫm nát

phố phường tay đôi

buổi sáng cân nhắc mình

va đụng ngọn phi lao

trần xe lúng liếng

những viên sỏi rù rì ôm bọc cách

chiếc bóng bẹp dí

nơi góc đường

và màu bụi

màu bụi có khi rất đẹp

buổi trưa nắng xám.  trong

mầu đơm không gian cổ hanh.  mềm

cái háy mắt cong

và mi đen

.

nhớ những trưa nồng đô thị

phin nõn

mồ hôi hồng

hương ngai ngái.  tóc

và măng tơ

dưới vòm lung linh trứng cá

vắt vẻo cành gió

trắng muốt búp sen cười

và chụm môi

thổi đầu mắt bụi

hoàng xuân sơn

tháng 11 năm 11

sài-gòn lâu

                   [tặng nguyễn đăng thường]

ra phố đứng một chân

nghe cửa nhà đè nặng

một cái hố dự phần

dăm con đường lấn cấn

chui nách áo mồ hôi

gột hoài không sạch bụi

một tàn cây nằm chui

trong ý đồ vặt trụi

ra phố lượn mấy vòng

mà lối về chỉ một

công trình ôi công trình

bị mắt mình thui chột

bị tim mình đánh thót

lâu hung lắm.  sài-gòn

nhằm nhò chi hòn ngọc

rớt xuống.  nằm trong lon

hoàng xuân sơn

1983 – 2015

Bài Mới Nhất
Search