T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Nguyễn Minh Phúc: Chợt thấy hư vô/Cô đơn đến cả nỗi buồn/Có nhớ gì tôi

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Cái bóng – Tranh: Thanh Châu

Chợt thấy hư vô

Quờ tay mà níu cuộc đời

Vài trang giấy mỏng đôi lời phân ưu

Bâng khuâng giữ lại môi cười

Thì ra là gió bên trời thổi qua

.

Hóa ra người cũng sương nhòa

Mây che bóng phủ mù sa bẽ bàng

Thì tình là bến mưa hoang

Phù hư một đóa lệ tràn cuối sông

.

Cõi người lạc giữa mênh mông

Sáng phai bóng núi chiều trông biển mờ

Thấy nghìn dâu biển hoang sơ

Mưa giăng suối nọ sông chờ bến kia

.

Còn hiu hắt ngọn đèn khuya

Hình như khẽ vọng tiếng kêu sông hồ

Chợt nghe mình đã hư vô

Nến leo lắt cháy bên mồ nhân sinh…

Cô đơn đến cả nỗi buồn

Chiều nghe mưa ngút sông dài

Có người ngồi ngóng mây loài lạc trôi

Khi tình là những chia phôi

Cũng xin khẽ bước cho nguôi phận người

.

Ai đem thả gió lưng đồi

Mà con sóng vỗ vạn lời tương tư

Tim người mơ mộng phù hư

Đâu hay lãng đãng mưa từ lũng sâu

.

Buồn đêm sóng vỗ chân cầu

Còn nghe vọng tiếng đêm thâu rã rời

Vớt lên trăm nhánh tình rơi

Nghe đau từ những chân trời mây tuôn

.

Cô đơn đến cả nỗi buồn

Tôi về khuya gõ hồi chuông tiễn người…

Có nhớ gì tôi

Nầy em có nhớ gì tôi

Những chiều ngồi đợi mây trôi cuối trời

Hay là những sớm tinh khôi

Em ngồi với gió gọi mời nắng lên

.

Và em chắc nhớ đừng quên

Mưa xưa rớt hạt mông mênh chập chùng

Từ trong nỗi nhớ nghìn trùng

Có tôi và gió ngại ngần hôn em

.

Nầy em còn nhớ gì thêm

Chân trần gót nhỏ mưa đêm nguyệt rằm

Còn là đôi mắt lá răm

Bờ vai nhốt nắng gọi thầm tên nhau

.

Nghe vàng nỗi nhớ nghìn sau

Đường êm tiếng gió đong đầy mắt môi

Thì em hãy nhớ giùm tôi

Trăm năm dõi bóng bên đời đợi em…

Nguyễn Minh Phúc

©T.Vấn 2022