T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Nguyễn Thiên Nga: NỖI NHỚ/THA THỨ CHO CON MẸ NHÉ!

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Âu Yếm- Tranh: Diễm Hạ

 NỖI NHỚ

Không chỉ tới lễ Vu Lan con mới nhớ Ba, nhớ Mẹ

mới rưng rưng từng giọt nước mắt ngắn, dài

mới cảm thấy lạc loài trong thế giới mông mênh, chông chênh, vắng lặng

Mỗi ngày, ngắm thẻ căn cước cũ của Ba thôi, nhớ thương và lòng con có nắng

Cuộc đời cũng như biển sông, làm sao không có sóng. 

Sóng trong lòng rồi cũng sẽ tan thôi

phải không Ba, phải không Mẹ? 

câu trả lời đâu xa xôi

con đã lớn khôn lên theo lời ru từ tấm bé 

Ba của con, đoá Quỳnh thơm nở muộn đêm hè

sau bao năm con mới cảm nhận được hương thầm ba để lại trên làn da non từ ngày bé dại rồi vĩnh viễn đi xa, tan hoá mây trời

.

Mẹ của con, chim Phượng kiêu sa đã bay về chốn xa xôi

con nhớ miếng trầu mẹ dạy con têm xoè nghiêng đôi cánh, quện với cau non cong như mảnh trăng đầu tháng, dạy thâm sâu nghĩa son sắt vợ chồng

.

Trời mấy hôm nay mưa, mây xám mịt mùng

con dốc nhỏ nhà mình ngày xưa, thông ngã đổ

màu bazan đỏ 

trôi xuống chân đồi đọng thành vũng nhớ

trượt vào sẽ ngã

nhưng con muốn ngã

để tưởng tượng

Ba về đêm nay cầm cây đèn pin nhỏ

con berger đi theo 

Ba tuần khắp quanh nhà rồi lách cách tiếng tay Người khoá cổng

Mẹ ôm con, hát câu ca dao đưa con vào giấc mộng

.

Mùa Thu xưa

con mãi đi tìm …

THA THỨ CHO CON MẸ NHÉ!

Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không?

Khi một ngày con ngu ngơ ngồi khóc

Bài văn bỏ dở

Ngôn từ chơi cút bắt

Chỉ vì

Con không biết tả về ba

Mắt đỏ hoe

Mẹ cùng khóc.

 .

Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không?

Khi đi trên phố con ngẩn ngơ

Mơ chiếc đầm hồng

Trưng trong tủ kính

Mẹ luýnh quýnh

Nhớ vội bữa gạo chiều.

 .

Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không?

Con chọn đường đi xa

Để quên tình đầu nghiệt ngã

Tình yêu mẹ

Vô tình theo mây qua

Thương con

Nhiều đêm mẹ khóc…

 .

Đã có lúc con làm mẹ buồn phải không?

Khi làm lễ cưới 

Con không đến được nhà thờ

Không nhận hồng ân từ Chúa Kito

Chỉ lặng lẽ cầm hoa

Hồn thầm ghi dấu thánh…

 .

Tha thứ cho con mẹ nhé!

Những lần con chưa ngoan

Những ngày con mơ hoang

Con mãi hoài bé dại

Mẹ âu lo một đời…

Nguyễn Thiên Nga – HT

(Những dòng không cuối. Nhớ Mẹ!)

©T.Vấn 2022