Phan Ni Tấn: LÊ MAI LĨNH, CHÂN DUNG MỘT NGƯỜi LÍNH THI SĨ MIỀN NAM

Hôm qua, nhà thơ Lê Mai Lĩnh ở Mỹ email cho tôi năm bảy bài thơ nói tôi đọc cho vui cho biết trong thời đại dịch. Đọc rồi tôi thấy buồn vui lẫn lộn.

Thí dụ bài thơ “Bỏ Áo Vào Quần” chỉ có bốn câu mà vui đáo để. Bài thơ cho người đọc thấy rõ bụng dạ nhà thơ lính vốn ngay chừ, nghĩ sao viết vậy; không điệu đà, chải chuốt, không uốn nắn, dợt le, hạ bút xuống là chữ nghĩa bình dân ào ra một mạch:

Từ hôm nay, em bắt tôi bỏ áo vào quần

Chưa gì, em đã muốn làm bà nội tôi rồi đó

Bỏ áo vào quần, trông cũng đẹp, dễ thương

Cảm ơn em, tôi xin Y LỆNH.

Đọc rồi tôi thầm nghĩ có lẽ cái thời ở lính ăn sương rừng rú, uống gió biên thùy nên chàng thi sĩ nhà ta đã quen lè phè, lẹt phẹt, bạ đâu xẹt đó chẳng có chi lo… Cho tới khi biết yêu và may mắn được yêu, dù chưa gì đã bị lệnh lạc của em bắt “bỏ y vô quởn” (bò áo vào quần). Tuy ban đầu có thoáng bỡ ngỡ nhưng đối với chàng, đó là một kỷ niệm đẹp trong mối tình dễ thương của lính.

Thời chiến tranh nói tới lính là “tiền lính tính liền”, hình như ai cũng biết, người yêu của lính đều biết. Cho nên lời lính hứa nghe bùi tai thì “người tình chín đỏ” cũng phải dè chừng. Bài thơ “Anh Hứa” của lính Lê Mai Lĩnh hung hăng, ngang ngược, bá đạo là một thí dụ:

Anh hứa ,

Sẽ không tiêu của em một đồng xu nào

Những đồng nhọc nhằn, chắt chiu, góp gồm

Nhưng anh sẽ rộng rãi tiêu đời em

Như đời anh, anh cho em phóng tay thoại thích 

Anh hứa,

Sẽ không cầm tay em bao giờ

Sợ chạm phải điều linh thiêng, kỳ diệu

Nhưng anh sẽ bóp nát trái tim của em

Vì anh, không thể làm khác được

Anh hứa,

Sẽ không chạm vào thịt da của em

Sợ tan biến, vỡ vụn, khói sương

Nhưng anh sẽ giẫm  nát cõi lòng em

Vì anh nghĩ, anh có quyền làm như thế

Anh hứa,

Sẽ nổi gió cho diều em lên cao

Cao tài năng, nhan sắc em lên cao

Nhưng hãy ở lại mặt đất, cùng anh nghe em

Hỡi trái tim nồng, người yêu dấu.

Hình như cách nói năng bặm trợn ở đời được thi sĩ lính đưa vào thơ với chủ ý cho khí  thơ thoải mái hơn, dễ chịu hơn và… dễ thương hơn. Ấy vậy mà hơn nửa đời người, kẻ lãng du vốn ngông nghênh, ba trợn, lạng quạng, bon chen, chi li, tính toán, một khi sa vào lưới mộng thì trái tim chàng thi sĩ lính chợt rực lửa đa tình và phải đạo hết biết. Nghĩa là không có gì đẹp cho bằng thi sĩ nhà ta mang trái tim rực lửa đến với ngày sinh của nàng:

Hơn nửa đời người, anh mới gặp em

Em mộng đỏ của một thời trái chín

Mà ta, kẻ lãng du suốt đời

Cháy bỏng đời môi khát khao

Ngày em ra đời trái đất quay tròn

Tới hôm nay anh đang quay quanh em

Trái đất nói, sẽ có ngày chóng mặt

Và anh nói, cũng có lúc như thế, biết đâu

Không dưng gặp nhau rồi mất ngủ

Không dưng gặp nhau về làm thơ

Thưa cô nương, anh sợ cô rồi đó

Quà sinh nhật tặng cô, bài thơ nầy

(Sinh Nhật))

Lính chiến là lính đánh giặc trong thời chiến. Còn sau cuộc chiến, lính nào không đi thoát được thì… đi tù. Mà tù ngục dưới chế độ bạo ác là cửa tử. Nhốt chế độ cũ vào phòng kín, nuốt chửng những kẻ bại trận trong bóng tối có khác gì cuộc hủy diệt nhân sinh, văn hóa và đạo đức.

Có điều, sau cánh cửa tử kia, thơ lính của Lê Mai Lĩnh lại nổi lên cái giọng tưng tửng, cứ như đùa cợt, bất cần đời, chẳng thèm để ý tới câu cú, ngữ pháp, chấm, phẩy, xuống hàng, … Trong trại tù Z30A, năm 1982, Lê Mai Lĩnh sờ râu ra… thơ:

Nơi anh ở bây giờ, dưới chân núi Chứa Chan

Trong một trại tù, rào, tường kiên cố

Nhìn mũi súng, lưỡi lê, như ra điều thách đố

Anh chỉ muốn sờ râu, cười khan.

Thật buồn cười cho chòm râu của anh

Có lúc thật đẹp, có lúc xấu tệ

Lúc đẹp, anh soi gương hoài và nhớ em vô kể

Lúc xấu xí, anh cạo liền, không để

Trong tù, sờ râu là một cái thú

Như thú nhận thư nhà, thú xem ảnh vợ con

Thú được thăm nuôi và nhận quà đều đặn

Thú chủ nhật ở nhà, mộng lớn, mộng con

Trong tù, sờ râu là một cái thú

Cảm ơn râu, cảm ơn râu, cảm ơn râu

Râu đã giúp ta qua cơn thống khổ

Cảm ơn râu, cảm ơn râu. cảm ơn râu

Cảm ơn

Râu.

(Z30A/ 1982)

Thi sĩ vốn là kẻ mộng mơ. Lê Mai Lĩnh cũng mơ mộng không kém, đã từng mơ cho mình là một bác sĩ Zhivago, nếu được sống cùng thời.

Nếu được sống một thời

Như một thời, Pasternak đã sống

Anh cũng có cho mình, một Zhivago, Doctor

Nếu được/ bị / sống một thời

Như một thời, Pasternak dũng cảm tung hoành ngòi bút

Anh cũng có cho mình, một trời thơ Tình Yêu…

(Em, Partenak Và Thơ)

Ta từng biết Doctor Zhivago là một tác phẩm văn học nổi tiếng của nhà văn Nga Boris Pasternak. Truyện kể về Yuri Zhivago, một bác sĩ y học và là nhà thơ, đã trải qua những cuộc tình éo le với hai phụ nữ trong thời kỳ xảy ra cuộc cách mạng Nga năm 1917.

So với Dr. Zhivago thì cuộc tình của Lê Mai Lĩnh cũng éo le đó chớ. Nhưng cái éo le buồn cười mà hay ho của khí thơ trong “Em, Partenak Và Thơ”  lại có chút may mắn hơn:

Giữa đời ta, thời bóng xế

Em đến, làm đảo điên đời ta

Cái đã mất, lấy lại được rồi

Cái không còn, hiện hồn trở lại

Cái đã chết, đòi sống lại, phục sinh

Cái dưới đất, chui đầu mà dậy

Cái trên trời, không dưng rớt xuống

Cái ngoài biển, trôi dạt vào bờ

Cái ngủ yên, lồm cồm bò dậy

Cái điên khùng, trở lại cái tỉnh

Cái bất thường, trở lại ngon lành

Nên ta gọi, là em Lara của ta

Cũng phải

Anh đã là Pasternak, của, do, bởi, tại, vì em

Cảm ơn em

Người tình chín đỏ

Cuối đời

Vô song

Sáng nay chép lại bài thơ

Trong quán cà phê đường Lam Sơn

Giữa vị đắng và khói thuốc

Nơi anh đưa em tới

Căn nhà số 13

Để mai sau lỡ có thế nào

Em đổ tại anh chọn số 13 xui xẻo.

Đêm qua lại nữa, một đêm trắng mắt

Em, Pasternak và Thơ

Chập chờn trong anh, giữa cơn mộng tỉnh

Rượu, không uống mà say

Tình, lỡ vương phải chịu

Em hiểu không,

Lòng anh .

Có một buổi chiều mưa, thi sĩ lính đi tù về được Em đến thăm mang theo “nụ hôn dịu ngọt” hôn xuống nỗi cô đơn chàng mà chàng ví như “lượng trời ban xuống”. Em đến lúc trời mưa, Em về, trời vẫn còn mưa. Ngồi lại một mình, thi sĩ lính nhà ta mới thấy đời lạ hoắc lạ huơ:

Em đi rồi, 

anh ngồi lại một mình

Ngồi lại, 

một mình, 

anh thấy đời đổi khác

Em đi rồi, anh ngồi lại, một mình

Ngồi lại, 

một mình, 

anh thấy đời lạ hoắc 

Cảm ơn em ,

Người tình muộn cuối đời anh phải sống

Cảm ơn em ,

Người tình dấu yêu cuối đời, anh phải chết.

(Một Chiều Mưa)

Hình như từ dạo biết yêu và được yêu, thi sĩ lính Lê Mai Lĩnh mới tẩn mẩn nhìn lại mình thấy mình “Bờm xờm quá, lôi thôi hoài, không được” không giống ai, bèn đi một đường… chải chuốt cho thơm mình, thơm đời:

Đã đến lúc anh phải chải lại đời mình

Bờm xờm quá, lôi thôi hoài, không được

Em thấy không, anh yêu đời trở lại

Nghe xôn xao như chim hót ở trong lòng

Anh biết rồi , hạnh phúc là điều có thật

Như anh đang có em để đợi chờ

Như sáng mai này nghĩ về một người lên Đà Lạt

Lòng muốn gởi theo chút ấm làm quà

Sáng mai này có một người đi xa

Trong lòng anh, có một chút gì đọng lại

Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng

Anh nâng niu, nâng niu, suốt buổi 

Chải lại đời mình, em chợt đến

Mười ngón tay, chiếc lược thần kỳ diệu

Giúp anh, em hãy chải đi

Em có chải không, em có chải không, nào.

(Chải Lại Đời Mình)

Và hình như từ dạo biết yêu và được yêu, thi sĩ nhà ta phán một câu xanh dờn “Đàn bà là thế giới của thi sĩ. Không có đàn bà trên thế gian này coi bộ thi sĩ khó sống”. Mấy lời chắc nịch này không những Lê Mai Lĩnh nói mà chàng còn hùng hồn chứng minh bằng bài thơ dài sọc “Thi Sĩ Và Đàn Bà”:

Tôi 

LÊ MAI LĨNH

Thi sĩ thứ thiệt

Đủ thẩm quyền

Thay mặt lũ nhà thơ trên toàn thế giới

Tuyên bố

Nếu trên thế gian nầy không có người đàn bà

Bọn tui khó sống

Mà nếu không chết

Thì sống vật vờ.., tàng tàng

Như gà nuốt dây thun.. .

Cũng bài thơ trên, thi sĩ mạnh mẽ tiếp hơi:

Nhưng trên thế gian nầy có người đàn bà

Đa phần đều dẹp

Nên tụi tui

Thi sĩ

Sống hùng, sống mạnh

Sống khỏe re

Như con bò kéo xe..

Thưa bạn đọc.

Đó là những bài thơ nhà thơ lính Lê Mai Lĩnh tùy hứng gởi cho tôi đọc. Đọc rồi, ngẫm nghĩ tôi có cảm giác từ vui hết biết đến buồn trầm trầm. Tôi nhận thấy ở anh, “chân dung một người lính thi sĩ miền Nam”, có một sự hòa hợp giữa vui và buồn. Sau ngày mất nước, có lần anh tâm sự:

Bảy năm làm lính

Tám năm, sáu tháng làm tù

56 năm cầm bút xung phong

Giờ 72, chưa muốn làm một kẻ đào binh

Nhưng xin cho mình cái phép thường niên

Để gối đầu lên địa đàng em và làm thơ tình

Để tìm chút hơi ấm nụ hôn

Để lấy lại hơi thở bình sinh

Cho những ngày trận mạc mới .

Mình không bỏ ngũ

Mình không phản bội anh em

Mình vẫn hiện diện dưới cờ

Mình sẵn sàng xả thân cho đại nghĩa

Nhưng xin cho mình cái phép thường niên

Mình cần một chút lả lướt

Mình cần một chút bay bướm

Mình cần một vòng tay ôm của một người tình

Mình cần một nụ hôn mặn chát của người yêu

Mình cần một cái liếc mắt sắc như lưỡi dao cạo

Và chấp nhận máu chảy ròng ròng

Mình cần một lời thầm thì, ngọt như mía lau

Để quên đi mùi cay của khói thuốc súng và bom đạn

Mình cần một cái cắn môi của người học trò

Mình cần một đêm trăng mật

Để thấy một tuần là quá thừa cho một người lính trận

Hãy nhớ

Cấp cho mình cái phép thường niên

Để sau ngày hết hạn

Mình sẵn sàng cầm súng lao vào bốn vùng chiến thuật

Mình không đào ngũ

Mình không phản bội anh em

Mình vẫn hiện diện dưới cờ

Mình hứa ..

Nhưng mỗi năm

Hãy cấp cho mình cái phép

Để mình còn là CON NGƯỜI.

(LÊ MAI LĨNH, bút hiệu Sương Biên Thùy, tên thật LÊ VĂN CHÍNH sinh năm 1942 (khai sinh 1944) tại Quảng Điền, Triệu Phong, Quảng Trị.

Nhập ngũ khoá 1/ 68 trường Bộ Binh Thủ Đức. Ra trường phục vụ tại tiểu khu Bình Thuận và Tuyên Đức.

Đi lính 7 năm. Đi tù 8 năm 6 tháng. Hiện sống tại thành phố Pittsburgh, tiểu bang Pennsylvania, Hoa Kỳ. 

Viết văn làm thơ từ năm 16 tuổi như một cuộc rong chơi không có chủ đích.

Tác phẩm đầu tiên là NỖI BUỒN NHƯỢC TIỂU, in năm 1963, lúc 21 tuổi. Tới nay đã có 17 tác phẩm vừa riêng vừa chung.

Gần 15 năm nghỉ viết, nay tuổi già 80, viết lại, viết như có thánh thần, ma quỷ xúi giục. Viết như điên… )

Phan Ni Tấn

Bài Mới Nhất
Search