gởi chút niềm riêng

Ngân Bình : Lâu rồi … đời mình cũng qua

  ( Hình Cắm Hoa – Trương T Vinh ) Những bước chân hấp tấp đang tiến về cửa phòng làm tôi sực tỉnh. Lau vội những giọt nước mắt còn đọng trên má, tôi cúi xuống, vờ chăm chú xếp đống quần áo ngổn ngang trên giường. Tiếng bé Mi nũng nịu vang lên:

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Đôi khi…

( Hình Cắm Hoa : Trương T Vinh ) Chiếc sofa vừa mới êm ái cách đây dăm mười phút bỗng trở nên chông chênh, gồ ghề, khó chịu. Chị ngồi dậy, tựa cái đầu nặng chịch vào thành ghế, bực bội tắt TV. Căn nhà đang rộn ràng âm thanh trong phút chốc trở

Đọc Thêm »

Ngân Bình : … Cho đến kiếp sau

(Hình Cắm Hoa : Trương T Vinh ) Tôi lấy chồng năm mười tám tuổi. Ngày đưa con gái về "nhà chồng" với "của hồi môn" chỉ là cái túi vải đã bạc màu, trong đó có đựng một ít đồ cũ kỹ -là kỷ niệm thời con gái dại khờ- má tôi khóc hết

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Hãy hồn nhiên như em đã từng …

(Hình cắm Hoa : Trương T Vinh ) Ngày… tháng… năm Dĩnh đi đã lâu mà mình vẫn còn ngồi co rút trên chiếc ghế sắt lạnh buốt ở góc quán. Vài người ngồi gần đang len lén nhìn mình bằng ánh mắt e ngại. Có lẽ họ muốn làm một cái gì đó cho

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Trả lại cho Người

(Hình Cắm Hoa – Trương T Vinh ) 11:45 tối, tôi là một trong những người cuối cùng rời khỏi chợ. Dưới cơn mưa tầm tả tôi trùm chiếc bao ni lông lên đầu chạy băng ngang qua đường. Con đường dẫn đến apartment tôi ở vắng tanh, thỉnh thoảng có một vài chiếc xe

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Đừng hỏi vì sao?

(Hình Cắm Hoa : Trương T Vinh ) Mẹ theo chồng đi Mỹ bỏ tôi lại cho bà ngoại từ lúc tôi vừa lên hai. Năm mười một tuổi, tôi được dì Lưu dắt đi vượt biên. Dì nói sang Mỹ gặp mẹ, cuộc đời tôi sẽ sung sướng hơn. Giấc mơ thần tiên đó

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Người bỗng lại về

( Hình : Trương T Vinh ) Tiếng chuông đồng hồ thong thả gõ mười hai tiếng. Tôi vẫn ngồi yên trong bóng đêm. Đã lâu lắm rồi. Cũng phải năm tiếng hơn. Trong khoảng gian im ắng đến lạnh lẽo tôi nghe rõ nhịp đập của trái tim mình và những tiếng nấc, dù

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Còn lại chút hạnh phúc này

(Hình : Lưu Na ) Cánh cửa vừa bật mở, bé Mi lao vào như cơn lốc. Giang hai cánh tay nhỏ xíu ôm chặt lấy tôi, nó lắc lắc cái đầu, miệng nói không ngớt : -Mẹ ơi! bé Mi nhớ mẹ, nhớ mẹ lắm. Tôi bế xốc bé Mi lên, vừa hôn vào

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Màu Tình Yêu

Màu Tình Yêu ( Color of Love ) – Tranh : Maryam Hatami Ngày… tháng… năm Chút ánh sáng nhợt nhạt từ chiếc đèn ngủ hắt xuống đủ để mình nhìn thấy ngón tay đeo nhẫn của Khiêm trống hoắc. Cái cảm giác nhói đau trong lồng ngực làm mình ngộp thở. Như vậy là

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Trái tim không mở cửa

Anh Lưu, Em không biết mở lời như thế nào cho việc em ra đi âm thầm mà không nói cùng anh một lời từ giã và một lời cám ơn. Hai năm trôi qua, những ân cần, lo lắng của anh dành cho em không gì có thể so sánh được. Từ hai người

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Xếp lại quá khứ

Tiếng chuông điện thoại lại reo, tôi nhìn vào Caller ID rồi tiếp tục xem TV. Nhìn vào máy, Dung quay sang tôi nhíu mày -Thằng Danny gọi, sao bà không trả lời. Giận nó à? Tôi im lặng. Đúng! tôi đang giận nó. Dù không biết giận như thế là đúng hay sai, nhưng

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Vẫn còn ánh mặt trời

Đứa con gái bước xuống phòng ăn, đưa mắt liếc nhẹ về phiá ông, ngần ngừ vài phút rồi lặng lẽ thu dọn chén diã. Đây là ngày thứ ba. Ba bữa cơm chiều liên tiếp, nào thịt kho, nào cá chiên, nào canh gà không món nào hao hụt, ngoài dĩa rau và chén

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ