phạm đức nhì

Phạm Đức Nhì: TÔI ĐÃ GẶP Ở ĐÂY

Sau khi bị đánh đập, cùm kẹp đến liệt hai chân và rối loạn cơ tròn, không kiểm soát được đường tiểu tiện và đại tiện, tôi nằm chờ chết trong xà lim. Nhờ sự can thiệp tận tình của hai bác sĩ tù Trần Quý Nhiếp và Trần Văn Lịch, cộng thêm đề nghị

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : LÁ CỜ CHÍNH NGHĨA

    Tự do như muối hạnh phúc như đường khi  còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon khó thấy được giá trị của hạt đường hạt muối tôi sống ở miền nam nhìn dòng đời trôi nổi nở lại tàn bao nhiêu mùa hoa hai nền Cộng Hòa một cuộc chiến tranh dài

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : Những Bài Thơ Tình

      Men – Tranh : Trần Thanh Châu   Đ À   L Ạ T   T R O N G   T Ô I   Nhắc đến Đà Lạt – đám bạn tôi thằng mắt lim dim thả hồn về quê cũ thằng nhớ mái trường xưa một thời hiên ngang dưới bóng quân kỳ

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : YÊU THƠ NÊN PHẢI HẾT LÒNG VỚI THƠ

Đọc xong Một Chút Tâm Tình khá đông bạn bè và người đọc đã gởi đến tôi những lời bình phẩm. Đồng tình cũng nhiều mà chỉ trích cũng không ít. Một vị (lớn tuổi, có uy tín) đã trách tôi “không còn cái tinh thần của người lính, nghe hiệu lệnh là cùng đồng

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : CÔ GÁI LÀNG CHƠI KÊNH KIỆU

Tranh – Trần Thanh Châu (Viết sau khi đọc Bùi Tín & Tôi của Đỗ Xuân Tê)   Làm đĩ như Con Tư Gò Vấp mỗi lần đi khách được chia tiền chỉ vừa đủ tô bún riêu làm đĩ như Thúy Kiều “Đĩ có tàn, có tán đĩ có hương án thờ vua.” (1)

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : “Bác Hồ Trong Mắt Em”

    ĐỨA  CON  RƠI (1 ) “Bác ơi! Sao Bác lại để tay vào đấy?”   “Không phải vì Bác tay táy máy mà vì quê hương mình đẹp lắm cháu ơi có những khe suối có những quả đồi đẹp như những “chỗ này” của cháu   “Bác sẽ chỉ đạo quân ta

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì: LONG BÔ, THIÊN THẦN TRONG NGỤC TỐI

Tôi vừa cầm ly nước mía lợn cợn đá mát lạnh đưa lên miệng thì giật mình tỉnh dậy. Cơn mơ bị gián đoạn. Có tiếng lao xao nói chuyện của cán bộ Tri an ninh và mấy tên trật tự. Và tiếng lọc cọc mở cửa xà lim số 1 và số 2. “Sao

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : Những bài thơ về . . . Thơ

  Mở – Tranh : Trần Thanh Châu HOA DẠI (  Tâm sự một nhà thơ ) Tôi là loài hoa dại mọc bên đường tỏa sắc hương dịu lòng những ông bố trên đường đến xưởng những bà mẹ đi thăm ruộng trở về tôi thêm nét vui tươi cho cô gái quê xách

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : TÔI VÀ QUÊ HƯƠNG

Quê Hương – Tranh : Trần Thanh Châu QUÊ  HƯƠNG,  KẺ  ĐI  NGƯỜI  Ở Viết sau khi đọc: 1) Những bài thơ của Đỗ Trung Quân mới xuất hiện trên Tiền Vệ 2) Mấy câu thơ của một ông thợ hớt tóc ở Đồ Sơn nói về sự thối nát của chính quyền cộng sản

Đọc Thêm »

Phạm Đức Nhì : THỂ THƠ LÀM NÊN KHÁC BIỆT

Dòng Cảm Xúc – Tranh : Trần Thanh Châu         Lê Đạt và Tô Thùy Yên là hai tài năng thơ đặc biệt của Văn Học Việt Nam. Khi đất nước chia đôi năm 1954, Lê Đạt ở miền bắc. Từ những năm 50 ông đã nỗ lực thay đổi bộ mặt của hình thức

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ