thơ nguyễn hàn chung

Nguyễn Hàn Chung: Chùm Thơ Huyễn Hoặc

Gió – Tranh: Mai Tâm   Huyễn hoặc Chúng ta lầm lũi đi miết trên một con đường đi một mình không có em bên cạnh thì rất buồnđi một mình có em bên cạnh càng buồn hơnnhưng anh phải đi thôi không còn sự lựa chọn nào khác không có lối đi tắt ngõ hẻm cũng không .sương

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: Trung úy và trung sĩ / Nạn thơ

Hoa Dâm Bụt – Tranh: Mai Tâm   Trung úy và trung sĩ Thi rớt răng khểnh bỏ tôi dạo phố với chàng trung úy bây giờ trung úy đã già tôi hoài đeo lon trung sĩ Trung sĩ vẫn còn ngu ngơ ngó nàng bón cơm trung úy trung sĩ trở thành nhà thơ

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: Hai bài thơ viết ở Hội An

Phố Hội An – Tranh: Mai Tâm   Về Hội An Khoắng vào sông hỏi nhánh rong Giạt bao rồi mới chịu ròng đáy sâu Xa xăm nhớ quá ngõ Cầu Bước về phố hẹp va nhau giữa đường   Cầm tay em khẽ…rồi buông Trái tim chai đổ hồi chuông vụng về Khách bên

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: Đàn ông làm đĩ

Thời Thế – Tranh: Thanh Châu   Đàn bà làm đĩ, dĩ nhiên Không làm đĩ lấy đâu tiền tiêu pha Trời sanh nhan sắc mặn mà Việc gì mòn vẹt nhũ hoa một người? Đàn ông làm đĩ ít thôi Họ không ra đứng hay ngồi công viên Nghiêm trang cao ốc đắt tiền

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MỘ KHÚC

Chiến Sĩ – Tranh: Thanh Châu   (hành tân thời)   Chưa tới Trường Sa hành hề nói dối Chưa lội biên cương hành hề nói thêm Chưa dạo Bắc phương hành hề nói trạng Chưa lùng Nam phương hành hề nói càn Nửa đời trai tơ hành hề cày ruộng Tráng sĩ thuyền quyên

Đọc Thêm »

Thơ không dễ cởi

Hồ Đình Nghiêm (Nguồn: Văn Việt) Cởi là lột bỏ, tháo ra. Khác với cỡi, là leo lên. Một ví dụ rõ như ban ngày: Đợi em cởi áo quần, xong rồi anh sẽ cỡi em. (Đằng ấy là bác sĩ thú y hở? Sao nỡ xem tớ là bò? Ăn no bò cỡi?) Chốt

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: Tạm biệt Sài Gòn & Gọi

Sài Gòn Ngày Trở lại – Tranh: Thanh Châu   Tạm biệt Sài Gòn Nè em sao giống ai đâu mắt môi lạ hoắc. Cái màu tóc mun sao bây chừ hóa ra hường lọn cong lọn quắn như nường tây lai Nè em anh nhớ dái tai cái eo xinh xắn gót hài thon

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: Văn chương trôi giạt

Trôi Giạt – Tranh: Thanh Châu   Vớt lấy buồn anh thanh thoát tiếng thơ em yêu như yêu một cựu triều hoang phế yêu như yêu một cơn cớ yêu như mình yêu nhau Chẳng còn gì nữa đâu sân ga không còn tiếng còi tàu là sân ga chết anh không còn em

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: Hai người cha

Sóng – Tranh: Mai Tâm     Một người cha hấp hối lúc lâm chung muốn nghe một bài ca hàng xóm nghe xong mới chịu về Bài hát thời niên thiếu người quên mất lâu rồi những con cháu vẫn nhận là đứa con mồ côi Có một người bỏ nước thơ Âu, Mỹ

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: Chiếc phone cũ của bạn

Chiến sĩ 19/6 – Tranh: Mai Tâm   Bạn đi rồi điện thoại vẫn đổ chuông Thứ đồ vật không biết buồn biết nhớ Ả vẫn cứ hát vang reo tở mở Như ngày nào đợi bạn cầm phone Bạn đi rồi điện thoại vẫn đổ chuông Người cầm máy là giọng nào xa lạ

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ