T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

TIỂU LỤC THẦN PHONG: HẠC CẦM

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bấm vào đây để nghe diễn đọc: HẠC CẦM

HẠC CẦM

1

Từ em rất mực dịu hiền

Ngón tay nắn nót một miền âm thanh

Trăm năm mộng vẫn chưa thành

Hạc cầm thánh thót mà xanh xao đời

2

Đẹp thay đôi mắt biếc ngời

Sầu sao lặng lẽ em cười liêu trai

Thanh thanh vóc hạc hình hài

Ngón ngà nhẹ vuốt rì rào sóng đưa

3

Thương nhau biết mấy cho vừa

Cội nguồn róc rách âm vừa vang lên

Tháng ngày lặng lẽ không tên

Nhớ người thao thức ngồi bên hạc cầm

4

Vỗ thành cung bậc thanh âm

Khảy lên này khúc cung trầm thiết tha

Em về giữa hạ du ca

Rong chơi một giải giang hà nước non

5

Xót xa dâu bể sóng cồn

Châu thành giờ đã hao mòn nhiều phân

Ngập trời oán thán tiếng dân

Người đau của mất xa gần oan khiên

6

Thiệt thòi cương thổ ngoaị biên

Biển xanh đỏ máu đắm thuyền dân ta

Trường Sa cho chí Hoàng Sa

Giặc Tàu đã cướp sơn hà thậm nguy

7

Quan quyền vô cảm bất tri

Cam tâm bán nước chỉ vì ngôi cao

Ngón tay khảy bật máu đào

Hạc cầm tấu khúc đớn đau lòng người

8

Nước non này đã bao đời

Cha ông gầy dựng biển trời khắc ghi

Sơn hà một cõi xanh rì

Nay đà loang lổ từ khi buị hồng

9

Khúc đâu vang động trống đồng

Hay lời hiệu triệu con rồng cháu tiên

Khúc đâu dậy khắp ba miền

Giục người thức tỉnh thôi triền miên mê

10

Khúc đâu phất phới ngọn cờ

Gọi người giữa lấy cõi bờ nước non

Khúc đâu như dậy sóng cồn

Hay lời di nguyện ấy hồn tổ tiên

11

Miếu đền rất mực linh thiêng

Cơ đồ Lạc Việt vẫn truyền mai sau

Hạc cầm tấu khúc bể dâu

Tay tiên lả lướt sóng sầu em ơi

12

Gầy hao vóc hạc giữa đời

Mà đôi mắt biếc vẫn ngời sắc son

Cầm ca thương lấy nước non

Thì cơ đồ ắt hãy còn chưa vong

13

Cháu con tương tục nối giòng

Giống nòi Âu Việt Lạc Hồng vẻ vang

Hạ vàng áo lụa xênh xang

Nhập thần nhặt tấu cung đàn phỉ phong

14

Ngón nghề thâm hậu nội công

Vỗ cung bậc hiện hoá dòng nội tâm

Đất trời cuồn cuộn sóng âm

Mình nao nức lắm hạc cầm đam mê

15

Dốc lòng tri kỷ lắng nghe

Thương người tấu nhạc dòng thơ tuyệt tình

Rằng từng thuộc lấy Tâm Kinh

Sắc- không hiểu vậy sao mình thiết tha

16

Nhân duyên kiếp trước chăng là

Gặp đây giữa cõi Sa-Bà khổ kham

Tự thân thôi có ai làm

Nhìn nhau mà thấy tâm thầm xuyến xao

17

Sầu thương thao thức má đào

Khoan hoà là khúc phổ vào trang thơ

Dạ dường lẳng lặng ngẩn ngơ

Theo giòng nước chảy mấy bờ xa xa

18

Sầu xưa ngút ngát dương tà

Tình lên chất ngất non đà trắng mây

Nghe chừng khoé mắt cay cay

Cầm lòng chẳng đặng nhớ ngày gặp nhau

19

Cầm tay nói chuyện mai sau

Buổi đầu tao ngộ về đâu hạc cầm

Dãi dầu mưa nắng tháng năm

Mối tình trong trắng tơ tằm vấn vương

20

Mình quen nhau giữa con đường

Bốn mùa lãng đãng dễ thường quên sao

Này em mắt biếc má đào

Hữu tình chi bấy mà nao nao lòng

21

Em mơ pháo đỏ rượu hồng

Tôi hai tay trắng ở trong đất trời

Đa mang chi nặng cho đời

Thì thôi lặng lẽ không lời từ quy

22

Lờ mờ dấu vết chim di

Mấy muà hạ cũ thôi thì thế thôi

Châu thành vẫn trắng mây trôi

Mình trời phương ngoaị lẻ loi đi về

23

Tiếng đâu thánh thót bốn bề

Cung đàn xưa hãy bây giờ còn ngân

Một hôm người ngọc khỏa thân

Ngón ngà ve vuốt trong ngần tiếng tơ

24

Cõi đời như thực như mơ

Cuộc trăm năm có bao giờ đẹp hơn

Mỹ từ lý thực như chơn

Hiện trong lạc khúc tiếng đờn hỷ hoan

25

Bên thềm tim tím hoa xoan

Hương nồng nàn hãy vẫn còn đâu đây

Người ngồi lựa khúc so dây

Mình còn quấn quít hồn say hạc cầm

26

Mùa thu lặng lẽ âm thầm

Sớm mai chợt nhuộm vàng tâm lá rừng

Trời xanh xanh ngát mấy từng

Tiếng chim cu rúc nó mừng gọi nhau

27

Cất vò rượu cúc bấy lâu

Một đêm túy lúy bên cầu nước xuôi

Nhớ người da diết khôn nguôi

Ngóng về cố quận núi đồi phế phong

28

Giặc Tàu cướp lấy bể đông

Bao nhiêu ô nhiễm ngập trong đất trời

Núi rừng đồng ruộng tơi bời

Cá chim chết chóc người thời lao lung

29

Kể sao xiết nỗi hãi hùng

Tương lai mờ mịt vô cùng hiểm nguy

Cơ đồ chìm đắm suy vi

Họa thành Bắc Thuộc cũng vì quan quân

30

Giận thay một lũ gian thần

Cầu vinh bán nước buôn dân lẫy lừng

Tổ tiên hào kiệt anh hùng

Đánh tan giặc dữ tận cùng giáp manh

31

Ngàn đời rạng rỡ oai danh

Này em Việt sử đã thành hùng ca

Mờ sương khói toả xa xa

Vàng gieo trong gió la đà lá bay

32

Khúc hồ điệp vũ mê say

Mình trong mộng mị tháng ngày sầu đong

Đêm qua tuyết đổ ngoài đồng

Ô kìa trinh bạch tràn trong đất trời

33

Bao la lặng ngắt không lời

Trùng trùng vô tận đất trời nguyên sơ

Núi sông không có bến bờ

Lòng người chia chẻ nên vờ vật đau

34

Mùa đông em nhé một màu

Thời gian lưu lạc bạc đầu nhớ thương

Mình không chung một con đường

Mà lòng lưu luyến như dường chưa xa

35

Hạc cầm tấu khúc đêm qua

Ấy là tri kỷ hay là liêu trai

Mỏng manh thanh vận hình hài

Khúc giao hoà ấy vốn ngoài giác tri

36

Này em đương độ xuân thì

Thương nhau mình chẳng có gì tiếc nhau

Khúc này gởi đến mai sau

Nhắn người đồng điệu cùng đau nòi tình

37

Muà xuân mai nở sân đình

Em về trẩy hội xùng xình áo xiêm

Lên đồi hái nụ hoa sim

Ngồi nghe gió hát giữa miền hương thôn

38

Cữa thiền vốn thật vô môn

Dựng chi mê lộ ngăn con đường về

Mùa xuân xanh ngát bốn bề

Cỏ hoa ngút ngát bến bờ hương quan

39

Mười năm giấc mộng chưa tàn

Mình mơ hay chú bướm vàng hoá thân

Mỗi ngày laị một thanh tân

Dù mình vất vả nhọc nhằn mưu sinh

40

Ngày ngày đụng chuyện vô minh

Hơn thua chi bấy vô tình haị nhau

Sa-Bà chung một niềm đau

Tử-sanh bất tận một màu đổi thay

41

Ngọt ngào pha lẫn đắng cay

Công danh chửa đạt mà mày trắng phơ

Thân này bất tịnh vốn dơ

Thọ càng dính mắc ê chề khổ sao

42

Tâm vô thường lắm lao đao

Pháp thì vô ngã vốn nào có đâu

Dòng đời tương tục bể dâu

Sang hèn cũng nắm cỏ khâu nấm mồ

43

Cất công trang điểm vẽ tô

Gạt người một lẽ ngây ngô phụ mình

Dù rằng mắt đẹp mày xinh

Dễ gì buông bỏ vô tình em ơi

44

Sắc sao ràng buộc cuộc đời

Thanh sao réo rắc hồn người nhớ nhung

Hương còn khêu gợi tình chung

Vị đời mê đắm đến cùng chưa thôi

45

Xúc dù gần hoặc xa xôi

Sướng trong giây lát khổ hoài đa mang

Pháp trần sanh diệt lỡ làng

Vốn không tự tánh laị ràng buộc ta

46

Độ sanh bản nguyện Di Đà

Bất sanh bất diệt ấy là Như Lai

Thành tâm qùy dưới Phật đài

Cúng dường dâng chuỗi hoa lài ngát hương

47

Phật thân hoá hiện mười phương

Cổ kim hiện tại vẫn thường trụ đây

Sen vàng chín phẩm phương Tây

Nở ra bát ngát đức dày biết bao

48

Cung trời phương ngoaị nao nao

Thương người cố quận gầy hao muộn màng

Vết trầm lăng giữa con đàng

Dẫu không chung cuộc đá vàng biết nhau

49

Tháng ngày thấm thoát qua mau

Nửa đời đã thấu nỗi sầu trăm năm

Bóng người mắt biếc xa xăm

Nửa đêm thắp nến hạc cầm vút cao

50

Âm ba xao động ngân hà

Một đàn bạch hạc bay qua giữa trơi

Mạn Thù hoa trắng rơi rơi

Bóng trăng tịch mặc chiếu ngời nước non

51

Tiếng tơ như dậy sóng cồn

Ầm ầm con nước đổ dồn một phương

Tiếng tơ thủ thỉ đêm trường

Nhớ người trong dạ vấn vương tháng ngày

52

Tiếng tơ khoan nhặt tỏ bày

Nhìn nhau chốc lát kiếp này nợ nhau

Biết còn có hẹn mai sau

Mắt trong đáy mắt biếc sầu chưá chan

53

Tàn canh khuyết mảnh trăng vàng

Người trong châu quận người ngàn dặm xa

Hạc cầm người gảy thiết tha

Lắng tai người xứng đáng là tri âm

54

Nhớ người khắc khoải trong tâm

Thương người tấu khúc tháng năm giữa đời

Đêm mơ lấy nụ em cười

Ngày cao thi hứng viết lời ngợi ca

55

Em là chỉ của riêng ta

Này đây vóc hạc dáng ngà tấm thân

Một lòng quyết tận hiến dâng

Vì em yêu lấy chủ nhân của mình

56

Tạ em một dạ chung tình

Ơn em đêm nở nụ quỳnh thoảng hương

Vì chưng ngắn ngủi vô thường

Nên hoa quỳnh giữa đêm trường phút giây

57

Bình minh vừa mới rạng ngày

Sắc hương đã tận chân mây cuối trời

Này em cái đẹp không lời

Mong manh là cái tuyệt vời lắm thay

58

Sát-na này vốn đủ đầy

Cô đơn mình nhớ tháng ngày sầu đưa

Nằm trong tâm cảnh sầu xưa

Muôn đời tình vẫn sầu thưa thớt sầu

59

Ngây thơ là mối tình đầu

Thiết tha là mối tình đau phân kỳ

Muà xuân hoa lá xanh rì

Người trong cố quận nhớ gì ta chăng

60

Mặc vườn hoa lộng gió trăng

Chút tình trinh bạch vĩnh hằng phỉ phong

Muà xuân áo lụa tơ hồng

Dang tay ca hát giữa đồng cỏ hoang

61

Đi qua bộ lạc da vàng

Cỡi con bạch tượng nữ hoàng xuất chinh

Ba ngàn trai tráng tinh binh

Cởi trần đóng khố bên mình hộ thân

62

Ngày thời đốc thúc ba quân

Đêm trường lửa traị rượu cần ban ra

Bập bùng bên ngọn đuốc hoa

Má hồng lúng liếng thiết tha mắt nhìn

63

Giữ chàng du tử bên mình

Đêm say cuồng nhiệt tận tình giao hoan

Tù và rúc động núi non

Sáng ra hạ lệnh công đồn xuất quân

64

Giáo gươm chẳng nệ gì thân

Đằng đằng sát khí rần rần tiếng la

Ngày về tấu khải hoàn ca

Đồng nam buộc cổ ấy là tù binh

65

Đã lâu vắng khách đa tình

Hạc cầm lặng lẽ như hình phôi pha

Đợi người tay ngọc ngón ngà

Vỗ lên cung bậc Sa-Bà ước ao

66

Muôn nghìn lòng cũng nao nao

Tiếng vàng tiếng sắt tiếng khao khát chờ

Tiếng trong thánh thót pha lê

Tiếng thầm thủ thỉ tiếng mê mẩn đời

67

Âm ba bát ngát mây trời

Âm đâu dìu dặt như lời luyến thương

Âm sao tha thiết đêm trường

Âm như nhắc nhở vô thường sắc không

68

Mình rời phố chợ thong dong

Rong chơi phía trước buị hồng sau lưng

Vẫn thương núi cả cây rừng

Nhớ ơn các vị vua Hùng dựng nên

69

Linh thiêng quốc tổ miếu đền

Mấy ngàn năm vẫn vững nền quốc gia

Một đêm sương lạnh sơn hà

Vườn khuya nở đoá thanh trà ngát hương

70

Lạc bang ở tận Tây phương

Mình an lạc trú giữa đường tử sanh

Thị phi là chuyện đã đành

Điều hơi thở đắc thập thành công phu

71

 Rằng em rất mực hiền từ

Hạc cầm nắn nót đẹp như thiên thần

Không duyên đâu dễ được gần

Tri âm dẫu mới một lần được nghe

72

Bây giờ cách trở sơn khê

Mà mình phương ngoaị còn mơ lấy người

Có em ở giữa cuộc đời

Như ngôi sao ở giữa trời tuyết băng

73

Giang hồ say một đêm trăng

Người về cố quận vẫn hằng ước mơ

Nước non này vẹn cõi bờ

Hiên ngang giữ vững ngọn cờ tự do

74

Về đây ru laị câu hò

Truyền thừa em nhé cơ đồ ông cha

Trống Mê Linh dậy sơn hà

Thơ Thần Như Nguyệt ấy là tuyên ngôn

75

Giặc giày xéo nát hương thôn

Hịch truyền tướng sĩ nức lòng ba quân

Lam Sơn tụ nghĩa phong thần

Bình Ngô Đại Cáo thêm lần giặc tan

76

Cỡi voi cổ thắt khăn vàng

Mùng năm thắng trận rỡ ràng sử xanh

Vọi đồng lanh lảnh âm thanh

Khải hoàn ca khúc nhập thành Thăng Long

77

Này em nòi giống tiên rồng

Gắng công gìn giữ nối giòng mai sau

Ngại gì công cuộc bể dâu

Tình mình in một vết sầu trăm năm

78

Đêm nay nghe tiếng hạc cầm

Tơ đồng tha thiết vẫn thầm ước mơ

Mai kia mình laị tình cờ

Gặp người thanh vận bến bờ hương quan

79

Hạc cầm gảy khúc hợp tan

Phút giây này mãi đến ngàn năm sau

Tình này ắt hẳn đậm sâu

Nợ này trói buộc từ lâu lẫy lừng

80

Gió đâu thổi mát sau lưng

Lòng này thương nhớ người dưng quá trời

Người dưng đôi mắt biếc ngời

Nhìn nhau thầm hiểu bao lời chứa chan

81

Loay hoay ở giữa đôi đàng

Làm sao biết được niết bàn vô sanh

Bàn tay vỗ tiếng vô thanh

Kỳ tâm chẳng trụ mà thành Kim Cang

82

Này em chẳng thể nghĩ bàn

Liên Hoa Diệp Pháp laị càng thậm thâm

Trong bùn trầm tích tháng năm

Nở ra thanh tịnh ấy mầm hoa sen

83

Từ trong bóng tối đêm đen

Tự mình thắp lấy ngọn đèn mà đi

 Nhớ rằng các pháp hữu vi

Vốn không thật chẳng hạn kỳ hoại không

84

Mà em mắt biếc má hồng

Cớ sao còn laị đem lòng say mê

Quay đầu ắt hẳn là bờ

Ngặt mình còn mãi ngẩn ngơ sắc trần

85

Thanh hương chấp chặt mấy phần

Laị còn xúc cảm thật gần gũi sao

Đời này nhiều nỗi lao đao

Tình dù lặng lẽ cũng xao xuyến lòng

86

Hồn này đậm chất phương Đông

Mà mê lấy khúc tơ đồng phương Tây

Hồn này man mác trời mây

Mà say lấy kẻ hây hây má đào

87

Hạc cầm người gảy thanh tao

Ngón ngà lẩy khúc lao xao hải triều

Tương tư cũng đã đến điều

Nhớ nhung từ những buổi chiều nắng hoen

88

Khù khờ chẳng chịu bon chen

Nửa đêm thi hứng chong đèn ngắm hoa

Chiên đàn hương thoảng xa xa

Dấu giày in trước hiên nhà còn nguyên

89

Sóng âm lãng đãng còn truyền

Liêu trai hiện hoá những huyền thoaị xưa

Mơ màng một cõi sầu đưa

Hạc cầm đâu đã tiếng vừa bay lên

90

Này em cung bậc miếu đền

Hay là âm hưởng trên nền tịch dương

Khúc đâu bàng bạc vô thường

Một cung trời cũ thiên đường thênh thang

91

Khúc đâu lảnh lót phượng hoàng

Mà phương ngoại trắng từng đàn hạc bay

Từ trong cố quận tháng ngày

Lời thương lời nhớ hao gầy người dưng

92

Xa xôi đến vạn dặm trường

Mà đời vốn thật vô thường đổi thay

Vẫn còn có được hôm nay

Tạ lòng trân quý người hay chăng là

93

Cho dầu em có quên ta

Nhưng mình vẫn nhớ dáng ngà mảnh mai

Trăm năm duyên nợ hình hài

Giấc hồ điệp mộng vẫn hoài thiết tha

94

Mình về phố thị phù hoa

Nửa đêm chợt vẳng phiếm ngà đâu đây

Rượu sầu ngây ngất men say

Muốn quên laị nhớ lòng lay lắt sầu

95

Rập rờn dưới ánh đèn màu

Bán mua cũng gọi tình dầu một đêm

Phấn son chẳng thể vui thêm

Bóng người in một vết trầm thuỷ chung

96

Chập chờn giấc mộng nửa chừng

Dở chân lạc bước một cung trời vàng

Em ngồi nắn nót cung đàn

Mải mê độc tấu giữa ngàn vũ công

97

Sáng ra đã giã rượu nồng

Laị về trấn cũ vun trồng khóm hoa

Cuối mùa xuân hái ướp trà

Đợi người tri kỷ đến nhà đãi nhau

98

Gõ bồn ca khúc bể dâu

Ấy hồ điệp mộng bạc đầu chửa thôi

Sông dài lớp lớp sóng bồi

Giang hồ bốn bể nối lời đệ huynh

99

Vốn nòi rất mực đa tình

Nửa đêm ngắm đoá hoa quỳnh ngẩn ngơ

Ca ngâm lạc một lối về

Phong trần quá nửa chưa hề hư hao

100

Này em lận đận má đào

Vì ta để lụy biết bao cho người

Tay không chẳng dám ngỏ lời

Dù mang tâm sự một trời luyến thương

101

Đồng vàng man mác hoa dương

Đường về cố quận như dường xa hơn

Nghe trong gió vẳng tiếng đờn

Nỗi lòng ta tả tạ ơn hạc cầm

102

Gọi tình ấy khúc tri âm

Thương nhau chẳng đặng vẫn thầm thiết tha

Khúc trôi theo nước quan hà

Khúc đâu bàng bạc dưới tà dương huy

103

Ngàn con bướm vũ xuân thì

Trăm năm là giấc mộng vì tương tư

Mình về lật laị trang thư

Nhớ mùa hạ cũ ta từ tạ nhau

104

Tình nào cũng nhuốm thương đau

Hồn nào thao thức cũng sầu em ơi

Mình còn lận đận ở đời

Hạc cầm văng vẳng một trời thênh thang

105

Cảm ơn người ngọc gảy đàn

Đời hoang vu có bạn vàng sướng sao

Bỏ qua thân phận thấp cao

Người nghe người ấy biết bao nhiêu tình

106

Trời phương ngoaị vẫn một mình

Người trong cố quận vẫn hình dung ra

Trùng dương vạn dặm hải hà

Tâm hồn đồng điệu vẫn là có nhau

107

Sa-Bà này chắc dài lâu

Tử sanh bất chợt bể dâu lẽ thường

Ví dầu mình đủ can trường

Nắm tay đi hết đoạn đường trăm năm

108

Thiết tha ta gọi hạc cầm

Nửa đời đã lỡ vẫn thầm nhớ nhung

Ngón ngà người khảy tơ rung

Âm ba dậy sóng trùng trùng trắng mây

TIỂU LỤC THẦN PHONG

©T.Vấn 2022