04/23/2021
Quảng Tánh Trần Cầm: lại tháng tư/vũng nước mắt tím than

Người về – Tranh: Thanh Châu

 

 

lại tháng tư

 

nửa đêm về sáng

có một cánh cò

cưa

cứa

trong âm điệu

đờn ca tài tử ông sáu lầu

làm tôi cựa mình

em ơi tôi ở đây

mà tôi ở đâu

trôi nổi theo con nước phèn của má

qua bao mùa

tháng tư bao nỗi

và tôi vẫn ngồi bó gối

bên giai điệu ông sáu lầu

âm vọng đầy vơi

hò lìu xang xê cống

chờ đợi buổi rạng đông

đốt lửa hừng hực nấu nồi cháo tháng tư.

 

 

vũng nước mắt tím than

  

đã lâu rồi qua nhiều mùa nắng trầm lặng

ở một khúc quanh um tùm đầy lá rụng

nơi người và người sát hại nhau

và từ những thân xác mục rữa

hạt mầm tai ương vươn dậy  ̶ ̶ ̶

ông già ốm như cây nhang trợn mắt kể

 

người đàn bà không tuổi ngồi im

nước mắt chảy tí tách xuống hiên nhà

̶ ̶ ̶  nước, nước, cho xin chút nước

vũng nước mắt tím than trải rộng

̶ ̶ ̶  nước, nước, cho tôi chút nước

đứa nhỏ bụng ỏng, còi cọc ngẩng đầu

khịt mũi, cúi xuống tiếp tục uống

 

ông già tằng hắng rồi khoát tay đứng dậy

dẫn đứa nhỏ đi như chạy khuất sau khúc quanh

người đàn bà chảy nước mắt vẫn ngồi đó

không, đây không phải là ảo giác  ̶ ̶ ̶  trong cơn khát

tôi đã uống từ vũng nước mắt tím than

nay trải rộng lan tràn xa tận chân trời.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

 

 

 

©T.Vấn 2021