Quảng Tánh Trần Cầm: MÙA SAY NẮNG/TRĂNG LƯỠI LIỀM  

ẢNH: Rosalyn Drexler (1926-)

mùa say nắng

hắn dợm cất tiếng

nhưng thanh quản bất lực

chỉ tạo nên lời phì phò trong hơi thở hổn hển

hai bàn chân hắn tưởng chừng dán chặt vào đôi giày

và đế giày dán cứng vào sàn nhà

hai tay hắn linh hoạt nóng nảy ra dấu u cứu

không một ai qua lại quan tâm

dù lúc này gương mặt hắn trông cực kỳ thê thảm

mồ hôi nhễ nhại với đôi mắt trắng dã và miệng há hốc

vẫn gắng hết sức vùng vẫy

hắn không bỏ cuộc

mặc cho chiếc khung hình không mảy may lay động

và mùa hè trôi chậm như

(nhưng không thơm và ngọt bằng)

mạch nha  ̶ ̶ ̶  thứ mạch nha dán hắn vào khung hình.

trăng lưỡi liềm  

đó là một ngày hè nhiều năm trước

khi người cha hớn hở treo tấm gương soi trong phòng khách

phần trên tấm kính là hình phong cảnh bờ vịnh

có nhiều nhà cao tầng

soi mình bên sóng nước

có mây đêm lãng đãng trên nền trời

và trăng lưỡi liềm vàng chói treo chênh chếch

trong nhiều năm sau

đứa bé cúi đầu gầm mặt

từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa

hay từ cửa chạy thẳng vào trong

như bị ma đuổi

không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính

có ai hình dung trăng lưỡi liềm lung linh trên gương soi

rõ ràng được vẽ như trắc diện nét mặt người

vừa hung hãn

vừa giễu cợt hù dọa.

Quảng Tánh Trần Cầm

Bài Mới Nhất
Search