Con Đường Mưa – Ảnh: www.flickr.com
CON ĐƯỜNG MƯA
Lại đi. Trên con đường mưa
Sài gòn ẩm ướt bão vừa rớt qua
Cây cổ thụ trước hiên nhà
Sáng nay chợt thấy nụ hoa nở òa.
.
Trong ký ức. Thời rất xa
Mưa bong bóng. Mưa nhạt nhòa trong nhau
Môi người lạnh suốt đêm sâu
Lá cong rơi đỏ ướt màu thời gian.
.
Có chờ nhau. Ngày mưa tan
Con đường thắp nắng rất vàng cúc hoa
Hạt mưa chầm chậm lướt qua
Mốc meo nỗi nhớ bóng xa người về.
CƠN MƯA BAN CHIỀU
Bay đi. Những cơn mưa chiều
Mùa thu khép lại mọi điều nhớ nhung
Phố đìu hiu. Phố ngập ngừng
Đón đưa nào thấy điểm dừng bên nhau?
.
Lạ kìa. Một đàn chim câu
Bay từ đâu đến mái lầu rêu phong
Nghiêng từng mảng vửa thời gian
Để tình ở lại dịu dàng…dối gian.
.
Bay đi gió. Gió ngút ngàn
Chỉ là hạt bụi chạm vào mắt thôi
Cũng xao xuyến đủ một đời
Thì ra có lúc một người lại quên.
.
Chỉ còn tôi. Hay là em
Thèm nhìn chút nắng xanh thềm hiên xưa
Vàng bay lá trước sang mùa
Có đôi bạn nhỏ nhớ mưa ban chiều.
NHỮNG CƠN MƯA THÁNG MƯỜI
Bay đi nhé. Cơn mưa phùn
Qua bao góc phố đã từng quen tên
Áo người tháng mấy gió lên
Mà xa xăm quá nhớ đêm quên ngày.
.
Rụng xuống đời. Hạt mưa mai
Sương từng giọt đọng thấm vai một người
Hình như có tuổi hai mươi
Vừa lên kia dốc xuống đồi trầm ngâm.
.
Trôi cho hết. Ngày mưa dầm
Đường lênh loang nước chảy ngầm thành sông
Thả con thuyền giấy long đong
Chở theo nỗi nhớ bờ không thấy người.
.
Ngồi đợi ai. Mưa tháng mười
Đã se se lạnh môi người từng cơn
Em giờ mờ mịt bến sông
Tôi chờ thắp nắng gọi hồn trong mưa.
NGUYỄN AN BÌNH
