
Dọn Dẹp Sau Cơn Lũ – Ảnh: TTXVN
1.
Thôi xin đừng than khóc
Xin đừng nói lời đắng lời cay
Xin đừng câu lai câu viu
Xin đừng diễn trò nhảm nhí hạ cấp
Xin đừng đá thúng đụng nia đá mèo quèo chó
Xin đừng vống lên những sáo ngữ sáo ngôn
Xin đừng uyển ngữ nhã ngữ hoa lá cành
Xin đừng làm khổng minh sau xích bích
Tôi cúi đầu xin
Tôi chắp tay xin
Ai cũng có quyền
Quyền được khóc
Quyền được ta thán oán trời trách đất
Quyền được câu viu câu lai
Quyền được tự túm tóc để thấy mình cao hơn người khác
Quyền được nói những lời có cánh có chân có vẩy có vây có sừng có mỏ có nanh có vuốt
Quyền được khoe khoang, tự hào một chút và nhiều chút
Nhưng không phải lúc này
Thảm họa…
Xin tất cả dù một lần dù chỉ một lần làm con của Chúa
Ngước mắt nhìn lên thăm thẳm trời!
Rồi cúi đầu ngẫm nghi
Tạ ơn Trời!
Tạ ơn Đất!
Lỗi – tại – tôi!
Lỗi – tất – cả – tại – tôi!
2.
Không thể chỉ đo đếm mất mát bằng tiền!
Không thể chỉ đo đếm lòng tốt bằng tiền!
Con trâu là đầu cơ nghiệp!
Chiếc xe cũng là đầu cơ nghiệp!
Con tàu là cả một cơ nghiệp!
Ngôi nhà nho nhỏ – nước mắt mồ hôi
Chăn màn giường tủ máy lạnh áo quần sách vở con lợn đàn gà ruộng rau bãi mía…tất cả đều không như lá khô rơi xuống
Con xót của đau!
Xin đừng quy ra tiền…tất cả!…
3.
Lại tấp nập
Lại ồn ào phố xá
Quán phở lại vẫn đông
Lại ầm ỹ bía cỏ
Lại đông đúc cà phê
Chật cổng trường xe đưa đón học trò
Chợ nhì nhằng và chợ ồn ào tấp nập…
Như chưa hề có trận lụt đi qua!
Trận mưa đêm rửa trôi bao bùn đất
Và sáng nay đường phố sạch tinh tươm…
Thả lỏng đi nào
Thả lỏng đi nào li cà phê và những vòng khói thuốc
Lụt đến lụt đi ngập thì cũng ngập rồi!
Người xấu số chỉ nguyện cầu cho linh hồn siêu thoát
Lại nhớ câu “đắm đò giặt mẹt”!
Những vô dụng nơi mỗi ngôi nhà được dịp tống đi!
Nhịp đời thường sáng nay như trở lại
Vui được chừng nào ta cứ việc sẻ chia!
THÁNG 9 NGÀY THỨ MƯỜI BỐN
1.
Không ai biết tên ai
Thấy việc cần làm thì làm
Nấu cơm
Nhặt rau
Thái thịt
Tráng trứng
Rang lạc
Chia phần
Đóng gói
Chuyển hàng
Xối nước
Cào bùn
Đẩy xe rác…
Tất cả lặng lẽ
Không ghi hình chụp ảnh
Không lai trym lai chiếc
Lũ đã rút
Ngổn ngang tả tơi
Người dân xứ tôi chẳng ai phải lên tiếng nhờ ai
Cứ thế xắn quần lội bùn
Cứ thế xắn áo mà làm
Giản dị thế thôi
Những người dân vô danh trong cơn thủy tai chưa từng thấy
2.
Giữa trưa oi nồng ngột ngạt
Những chàng trai, cô gái
Da đen, da trắng
Quần sooc
Áo ba lỗ
Dép tổ ong
Khuân bê bưng vác
Xuống xe
Lên xe
Hàng cứu trợ
Tôi cúi đầu cảm tạ!
“Không có gì!” họ trả lời như thế!
Nước mắt tràn mi tôi…
3.
Ông ơi!
Mười ngàn đồng (10.000₫) thì mua được cái gì?
À! Một chiếc bánh mì trong siêu thị Lan Chi hai người ăn tạm…
Thế năm ngàn [5.000₫]
Thì được nửa cái!
Thế ba ngàn (3.000₫]
Được một cái vé gởi xe máy 3 tiếng trong Bệnh viện Quốc tế!
Thế hai ngàn [2.000₫]
Đương nhiên mua được một phần ba [1/3] gói tăm chỗ Hội người mù…
Cháu bé hỏi và tôi trả lời như thế….
Và tôi thầm nghĩ
Thời bốn chấm không
Công nghệ IT trợ giúp
Có thể ngụy tạo bil gởi tiền ngân hàng số bằng cách thêm một loạt kí tự 0
Nửa nốt nhạc là thành
1.000.000.000. Vnd
5.000.000.000.000.000Vnd
3.000.000 000.000Vnd
2.000.000.000.000.000Vnd
Đủ và dư mua danh
Mua danh
Mua danh…
Mua nước mắt xúc động
Mua nguồn thơ lai láng…
Đặng Tiến (Thái Nguyên)
SAU LŨ LỤT KỂ TÍ CHUYỆN CHO VUI…
1.
Sông Cầu hiền lành là thế mà năm nay dở chứng! Tại cầu Gia Bẩy, nước vượt báo động 3 chừng 2m!
Thành phố quê tôi là nơi thủy tụ. Sông về đến đây đỏng đảnh xoay vòng hình chữ U rồi với xuôi chảy. Lại thêm bốn năm dòng suối hai bên đổ vào. Hai bờ sông chỗ thì bằng phảng như đồng bằng, chỗ thì trũng thấp, chỗ thì nhấp nhô đồi thấp đồi cao!
Lũ tràn về nhanh khủng khiếp. Nước dềnh lên theo suối chảy ngược. Những chỗ cao cao thì nhanh chóng bị cô lập thôi đành chạy lấy người còn tài sản tiếc mấy cũng đành bỏ.
Nhà tôi ở chỗ cao mà thức trắng một đêm để canh lũ!
2.
Gần như ngay lập tức, người dân quê tôi “bốn tại chỗ”!
Cũng gần như ngay lập tức người và hàng cứu trợ từ khắp nơi chuyển về.
Hình như ai cũng thấy cần phải làm gì đó để trợ giúp những người không may gặp lụt!
Gia đình bà bạn tôi cũng thế.
3.
Nhà bà bạn ở chỗ cao bên Đồng Bẩm. Gia đình kinh doanh Phở, Cơm. Mặt bằng khá rộng.
Lũ lên như đuổi! Bà cùng con sang chợ mua áo phao. Mua dư vài cái. Dọc đường, gặp người cần, thì cho. Và nghĩ cần mua thêm để…cho! Bao nhiêu người cần. Rồi xuôi xuống phía nam thành phố gặp nơi người ta đang nấu cơm trợ giúp đồng bào. Thế là xông vào. Làm và làm. Quên cả giờ giấc, cả điện thoại. Ông chồng gọi nóng máy mà không biết. Tối mịt mới về. Nảy luôn quyết định Phở, Cháo, Bún…ăn sáng giá 0đ cho những ai đi cứu trợ nhân dân. Và quyết tiếp đăng tin nơi nào cần bao nhiều suất cơm thì alo sớm một chút! Và cả nhà nam phụ lão ấu xắn tay áo, chạy máy phát điện, nổi bếp ga…Vài chục suất, trăm suất, nhiều trăm suất. Cơm gạo ngon. Rau sạch sẽ. Măng nứa xào. Thịt ba chỉ rang cháy cạnh hoặc kho tầu. Chả quế thơm phức. Giò nạc mịn màng. Trứng gà tráng cuộn. Thịt nạc băm rang nêm nước mắm và tiêu. Lạc chiên dầu. Cơm chuyển đến tận nơi cần vẫn còn ấm nóng và kèm vài lát ổi Linh Sơn cho mỗi phần.
Cứ thế làm. Lặng lẽ làm. Không lai trym. Không up ảnh. Không và không…
4.
Ai biết thì đến trợ giúp thêm tay thêm chân.
Mấy chị làm cho nhà hàng kiên quyết không nhận tiền công trả thêm.
Tôi đến làm cùng gia đình bà bạn! Được thơm lây mà thấy sao sao kiểu mượn hoa cúng Phật.
Mấy cháu ngoại của bà bạn còn bé nhưng hào hứng tham gia chia cơm và đóng gói. Mẹ nó bảo lui ra cho đỡ…vướng! Tôi bảo cứ để chúng làm, vụng rồi sẽ khéo, lớn lên sẽ thạo việc.
Trưa nắng, ”bất ngờ” Hội chữ thập đỏ gọi điện nhờ giúp 120 suất và cố gắng 13 giờ thì chuyển giúp vì các bạn tình nguyện bốc dỡ hàng cứu trợ ở đây “sắp lả” vì đói.
11g30 triển tiếp! Nấu thêm cơm. Mua thêm chả quế, tráng thêm trứng, rang thêm lạc và thịt…Tăng tốc nhưng phải ngon lành tử tế…
13g chuyển đủ cơm đến chỗ cần.
Quả là các bạn tình nguyện đang…sắp lả vì làm từ sáng tinh mơ.
Tôi gặp bốn năm ông bà Tây quần sooc, áo ba lỗ, dép tổ ong đang cùng khuân bê bưng vác.
Tôi bắt tay họ và cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn tự đáy lòng! Họ hiểu ngôn ngữ cử chỉ ấy và nói bằng tiếng Việt rành rẽ ” Cảm ơn! Không có gì!”
Chiều nay, tôi nhắn cho bà bạn rằng sẽ viết một tút như đã viết. Bà bạn trả lời “Thôi đừng! Không có gì!”
Bà bạn tôi là Phạm Phương Thái.
Quán phở do con bà quản lí tên gọi Phở Trần.
Tôi tin có nhiều tấm lòng như thế!
Thây kệ bọn phông bạt!
____
° Tôi ghi lại vắn tắt những điều mắt thấy tai nghe trong 2 buổi cùng làm chứ vân vi ai muốn biết thì phải đến tận nhà bà bạn tôi…mà hỏi. Nhưng tôi tin họ chả kể lể gì đâu. Thật
° Đăng đúng 1 tấm ảnh là hộp cơm vì nghĩ nó rất ngon và hơn cả ngon. Nó như một kỉ niệm đẹp với tôi và với tất cả những người đã nhận…
