Guillaume Apollinaire: LA CHANSON DU MAL-AIME – BÀI HÁT KẺ BỊ PHỤ TÌNH (Hoàng Hưng chuyển ngữ)

Ảnh (Nguồn: taniasanchez.substack.com)

Hoàng Hưng: BÀI HÁT KẺ BỊ PHỤ TÌNH

Tặng Paul Léautaud

Và tôi hát bản tình ca này 

Vào năm 1903 mà không hay

Rằng tình tôi giống như chim phượng

Chết một chiều để hồi sinh sớm mai

*

Một chiều Luân Đôn hơi mù sương

Một tên vô lại giống người tôi thương

Đến gặp tôi và ánh mắt hắn

Nhìn tôi làm tôi xấu hổ cúi gằm

Tôi đi theo gã trai đểu ấy

 .

Hắn huýt sáo hai tay đút túi

Hai người ở giữa những ngôi nhà

Giống như nước Hồng Hải rẽ ra 

Tôi vua Ai Cập hắn dân Do Thái

 .

Sóng ngói kia hãy đổ xuống đi

Nếu em đã không được yêu mê

Tôi là chúa tể xứ Ai Cập

Là em gái kiêm vợ vua quân đội của vua

Nếu em không phải mối tình duy nhất

 .

Đến chỗ ngoặt một con phố cháy

Rực lên đèn đóm các mặt nhà

Những vết thương của sương đỏ máu

Ở đó than van các mặt nhà

Một người đàn bà giống em bước ra

 .

Đúng ánh mắt vô tình của em

Đúng vết sẹo trên chiếc cổ trần

Say khướt bước ra từ quán rượu

Vào lúc mà tôi chợt nhận chân

Sự giả dối của ngay tình ái

 .

Chuyện ngày xưa người hiền Ulysse

Cuối cùng khi trở lại quê hương

Con chó già còn nhớ đến ông

Bên một tấm thảm dệt tinh xảo

Vợ ông ngồi đó ngóng trông chồng 

 .

Ngày ấy chàng phu quân vương giả

Chán chường chiến thắng bỗng hân hoan

Khi gặp lại nàng xanh xao quá

Vì chờ mong mắt tái nhợt vì tình

Tay ve vuốt con linh dương đực

Tôi nghĩ đến các ông vua hạnh phúc

Khi tình yêu giả dối và nàng

Người mà tôi vẫn còn mê đắm

Vấp phải bóng không thủy chung của họ

Làm cho tôi bất hạnh quá chừng

 .

Những tiếc nuối là móng nền địa ngục

Một trời quên lãng xin mở cho tôi

Vì cái hôn nàng vua chúa trên đời

Sẽ chết hết những uy danh tội nghiệp

Vì nàng bán hết bóng mình thôi

 .

Tôi đã ngủ đông trong quá khứ mình

Ước mặt trời phục sinh mau trở lại

Để sưởi ấm con tim tê tái

Còn hơn 40 kẻ tuẫn mình 

Đời tôi chịu nhục hình gấp bội

 .

Con tàu đẹp của ta ôi ký ức

Phải chăng mình chạy quá đủ rồi

Trong làn nước uống vào phát lợm

Phải chăng mình lang thang đủ rồi

Từ sớm đẹp tươi đến chiều buồn bã

 .

Xin vĩnh biệt tình yêu giả dối

Đã nhập vào người đàn bà dần xa

Nhập vào nàng mà ta đã mất

Ở bên nước Đức năm vừa qua

Và ta sẽ không còn gặp lại

 .

Ôi ngân hà người chị rực sáng

Của những dòng suối trắng Chanaan 

Của thân thể trắng những gái si tình

Những người chết đang bơi chúng mình hãy theo nhau gắng sức

Dòng chảy nàng tới các tinh vân.

.

Tôi nhớ lại một năm nào trước

Buổi bình minh một ngày tháng tư

Tôi đã hát lên niềm vui yêu dấu

Hát lên tình yêu với giọng trẻ trai

Trong khoảnh khắc của tình yêu năm sớm. 

Nguyên tác:

Guillaume Apollinaire: LA CHANSON DU MAL-AIME 

À Paul Léautaud.

Et je chantais cette romance
En 1903 sans savoir
Que mon amour à la semblance
Du beau Phénix s’il meurt un soir
Le matin voit sa renaissance.
*

Un soir de demi-brume à Londres
Un voyou qui ressemblait à
Mon amour vint à ma rencontre
Et le regard qu’il me jeta
Me fit baisser les yeux de honte

Je suivis ce mauvais garçon
Qui sifflotait mains dans les poches
Nous semblions entre les maisons
Onde ouverte de la Mer Rouge
Lui les Hébreux moi Pharaon

Que tombent ces vagues de briques
Si tu ne fus pas bien aimée
Je suis le souverain d’Égypte
Sa sœur-épouse son armée
Si tu n’es pas l’amour unique

Au tournant d’une rue brûlant
De tous les feux de ses façades
Plaies du brouillard sanguinolent
Où se lamentaient les façades
Une femme lui ressemblant

C’était son regard d’inhumaine
La cicatrice à son cou nu
Sortit saoule d’une taverne
Au moment où je reconnus
La fausseté de l’amour même

Lorsqu’il fut de retour enfin
Dans sa patrie le sage Ulysse
Son vieux chien de lui se souvint
Près d’un tapis de haute lisse
Sa femme attendait qu’il revînt

L’époux royal de Sacontale
Las de vaincre se réjouit
Quand il la retrouva plus pâle
D’attente et d’amour yeux pâlis
Caressant sa gazelle mâle

J’ai pensé à ces rois heureux
Lorsque le faux amour et celle
Dont je suis encore amoureux
Heurtant leurs ombres infidèles
Me rendirent si malheureux

Regrets sur quoi l’enfer se fonde
Qu’un ciel d’oubli s’ouvre à mes vœux
Pour son baiser les rois du monde
Seraient morts les pauvres fameux
Pour elle eussent vendu leur ombre

J’ai hiverné dans mon passé
Revienne le soleil de Pâques
Pour chauffer un cœur plus glacé
Que les quarante de Sébaste
Moins que ma vie martyrisés

Mon beau navire ô ma mémoire
Avons-nous assez navigué
Dans une onde mauvaise à boire
Avons-nous assez divagué
De la belle aube au triste soir

Adieu faux amour confondu
Avec la femme qui s’éloigne
Avec celle que j’ai perdue
L’année dernière en Allemagne
Et que je ne reverrai plus

Voie lactée ô sœur lumineuse
Des blancs ruisseaux de Chanaan
Et des corps blancs des amoureuses
Nageurs morts suivrons-nous d’ahan
Ton cours vers d’autres nébuleuses

Je me souviens d’une autre année
C’était l’aube d’un jour d’avril
J’ai chanté ma joie bien-aimée
Chanté l’amour à voix virile
Au moment d’amour de l’année.

Guillaume Apollinaire

Bài Mới Nhất
Search