Đặng Kim Côn: NĂM MƯƠI NĂM LÀM THƠ YÊU EM (4)

Lối Cũ – Tranh: MAI TÂM

Tiếng Vọng

Về lối cũ bới tìm trong dâu biển,

Giữa ngàn sao tan tác ngập mồ hoang

Thiên thu ấy, em hóa tình chao liệng,

Gió mây ta lơ lửng mấy thiên đàng.

.

Tận đầu non, rong rêu chờ hóa đá,

Riêng tim em vẫn ấm nhịp chờ mong…

Khi tượng đá thôi vọng phu bước xuống

Nghe ngày xưa như chợt ấm trong lòng.

.

Một lần đi bỏ trăm lần lỡ hẹn,

Bao lâu rồi hoa không nở cành mơ?

Nghe mưa vọng trời xa nào nghèn nghẹn,

Gọi bây giờ hay gọi cả ngày xưa?

.

Để lung linh tiếng muôn trùng vang vọng,

Lung linh em trên mỗi bước anh về.

Mưa đọng lại trên đường xưa sóng nổi,

Soi bóng mình thơ thẩn cuối đường khuya.

1976

Mưa Mắt Mười Năm

Nếu đêm nay anh không về muộn
Hẳn gì trời đã kịp mây giăng
Ðường có thể không dài đến sáng
Mưa cũng không về mắt cũ mười năm.
.
Mưa thật không, mưa có dài không?
Trời muốn lạnh sao ngăn trời nổi
Trong những giọt mưa thầm rất tội
Mười năm, bóng tối nói không cùng.
.
Để mười năm như sương khói bay
Ôm bóng tối ngọt ngào lạnh xuống
Hãy cứ mặc ngoài kia gió chướng
Chuyện ngày mai là chuyện của ngày mai.
1976

Như Sương Buổi Sáng

Yêu em, cứ ngỡ mình đôi tám

Ngỡ đất trời, mưa nắng cũng yêu nhau

Nhớ em, mới nhớ mình hăm tám

Hăm tám năm còn lạ tiếng yêu đầu.

 .

Đường em đi mây có mù rơi

Hồn em vẫn trong như sương buổi sáng

Để em biết tháng ngày kia dẫu cạn

Một ngày thôi cũng đủ đổi muôn đời.

 .

Nên yêu em chút tình ngượng ngập

Dẫu muộn màmg thì cũng mới đầu tiên

Những rộn ràng, nồng nàn, e ấp

Vẫn xôn xao trong từng giấc mơ em

 .

Để em biết từ lên năm, lên tám

Ta vẫn chờ nhau hai mươi năm

Trên môi thơm nụ tình hăm tám

Vẫn tươi như thuở ấy trăng rằm.

07-5-1976

Tiếng Thầm

Có thể nào như gió thoáng qua song

Chiếc lá cuối vườn rơi tội nghiệp

Cứ tưng tức như vần thơ viết nháp

Nghe mưa nặng hạt mặn trong lòng

 .

Có thể nào trở lại hôm qua

Trả lại em những con đường phẳng lặng

Nắng vẫn rộn ràng trên con dốc vắng

Lá cuối vườn khua thôi ngỡ bước chân xa

 .

Một chút tình cho em bâng khuâng

Không phải để bỗng dưng bật khóc

Nếu nước mắt không “như vu qui nhật”

Lòng đông kia đừng hẹn với mùa xuân

.

Một chút buồn cho em chiêm bao

Thấy nỗi nhớ sao êm đềm thế

Thấy tình nhau sao ngọt ngào đến lạ

Ngàn năm đâu mà giờ mới tìm nhau?

 .

Có phải thà cứ để tìm nhau

Kiếp trước kiếp sau không là khoảng cách

Hẳn nước mắt không phải là hờn trách

Mà là tiếng mưa thầm thì đêm sâu

1976

Đặng Kim Côn

(Trích: 50 NĂM LÀM THƠ YÊU EM – Nhân Ảnh xuất bản 2023)

Bài Mới Nhất
Search