Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG BA 2026-(04)

Tĩnh Lặng – Tranh: Mai Tâm

ĐỜI HAI BA THẾ HỆ

Mở email coi thử / có ai viết chữ nào… Nhấp nháy vài ngôi sao / rồi chìm vào bóng tối. Mở chơi chớ không hỏi “Sao không ai nhớ mình?”.  Hỏi cũng như làm thinh… nhưng mà cũng tư lự!

Thời gian có quá khứ.  Thời gian có bây giờ.  Và thời gian… lát nữa!  Nói nghe hay quá chớ / như người ta có ba phần / đầu mình và tay chân.  Đủ rồi, không có hơn!  Bài Cách Trí hồi nhỏ…  Mình dạy, cũng chừng đó / tất cả đều lớn lên… Có những điều không quên là chào, thưa, cung, kính.  Có nhiều điều phải nhịn… vì bạn lớn hơn mình!

Tôi đi dạy học sinh, có em thật nhỏ thó, tôi thương như con thỏ, tôi nhớ cặp môi nó – hồng, đôi mắt nó xanh trong / vui thì như sáng rực / mà bực xịu mặt trái soan… Thế mà bao nhiêu năm, các em đi đâu hết?  Trường xưa từ trường trệt nay đã hai ba tầng… Trời xanh mây phân vân.  Tôi nhìn hai cánh cổng, khép, sao lòng lồng lộng… mình cũng gió cũng mây?

Năm nay năm mươi hai, lịch sử không có cửa… ngay cả cánh cửa sổ để mình tưởng cánh chim!

*

Mở Laptop ra nhìn cái màn hình trống trải.  Rờ tay lên khăn vải tự dưng nghe ướt tay.  Không nghĩ có mưa bay vào căn phòng kín mít?  Đâu có ai thân thiết / hiện trên màn hình đâu…

Thử vọc chơi vài câu.  Bài thơ như thế đó.  Rồi thổi cho có gió, rồi thổi cho tóc bay… Tóc ai nhỉ bờ vai, hình như Cô Giám Học, hành lang cô đi dọc / ai biểu gió chiều xuôi…

Năm mươi hai năm trời ơi, tôi đã thành người lạ.  Ngay sân trường hoa lá / như ở tinh cầu nào!

Thôi đành thôi.  Làm sao?  Đời hai ba thế hệ.  Trời Đà Lạt đổ lệ, mưa bay bay mùa Thu…

CÓ MỘT BÀI

THƠ NHƯ VẬY

Tại sao ban đêm yên tịnh?

Vì không người đi ngoài đường!

Câu trả lời thật dễ thương…

của một đứa bé ba tuổi!

.

Nếu mà người ta không nói

thì đêm càng yên tịnh hơn?

Người Mẹ kề mặt hôn con,

thằng bé dễ thương đã ngủ…

.

Đêm năm canh, Mẹ thường thức đủ

để nhìn con nó ngủ thế nào.

Chuyện bình thường, ngày xưa ngày sau

người mạnh khỏe, nhà nhà yên ổn.

.

Chuyện bình thường có người không muốn

họ muốn ồn cho nó vui vui…

Ngoài đường có ai đi chơi

có thể dừng chân ngồi trên ghế đá?

.

Họ nói gì với hoa với lá?

Lá hoa kìa còn ngủ giấc khuya…

Tôi đang vui quên mất chuyện đi về

gõ nhẹ cửa xem Mạ mình thức, ngủ!

*

Tôi nghĩ đến những ngôi mồ, nấm mộ

năm mươi năm hơn mưa – nắng – gió – mù sương…

MÚT CHỈ HÀNH LANG

“Chị về đây với người ta

một hành lang rộng buồn da diết buồn!” (*).

Thơ Diễm Châu, tôi nhớ, còn

hai câu đó, một cái hồn mình bay…

.

Thơ không dở!  Thơ là hay

mà thơ không biết chi bày, cũng vui!

Cần gì mình sống có đôi,

thiết tha gì sống bên người dửng dưng?

.

Chị tôi… từ khi lấy chồng,

tôi leo cây bưởi, cây bòng, ngó xa

thấy cánh đồng, thấy bao la,

thấy bên đó… thấy ngôi nhà trong sương…

.

Chị đi chắc chị cũng buồn

nên hồi đêm ngủ nghe luồng gió khuya

tưởng đâu tiếng guốc chị về

tưởng đâu trăng rụng bên hè chị nâng!

.

Hình như thơ tôi không cần

những câu êm ái từ lòng tuôn ra?

Tôi con trai mà!  Sơn Hà

chỉ hai chữ, biết đâu là đài hoa!

.

Tôi em chị, tôi sẽ già

và tôi như chị… đều qua bến đời!

Trăm năm ôi cõi con người

Chút hương phấn với tuyệt vời Thiên Thu. 

.

Tôi buồn lăn trái mù u

Tôi thương nhớ chị xưa từ bé thơ.

Chị đi, đi mãi trăng mờ…

Tôi đi, đi mãi lá cờ khói sương…

.

Chị ơi em chị có còn

thắp cho chị nhé, ngó tàn hương sa:

“Chị về đây với người ta,

một hành lang rộng buồn da diết buồn!” (*)

Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Diễm Châu

Bài Mới Nhất
Search