Căn Nhà Xưa – Tranh: MAI TÂM
CÓ THỂ GIÓ QUA
NHIỀU BIỂN LỚN
MÌNH NGHE MAN MÁC
GIÓ HOÀNG HÔN
Mình mới vừa than: nắng nữa rồi
thì mưa lắc rắc… Dễ thương ơi!
Hôm nay chắc lại là u ám
một chút âm u… để nhớ người?
.
Người ấy? Người dưng… xưa thấy mặt
động lòng, ai biểu gặp làm chi!
Trăm năm chẳng có duyên thì chớ
nhớ mãi, đau lòng lắm Cổ Thi!
.
“Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung
Xuân Phong phất hạm lộ hương nùng…” (*)
Mùi hương trong gió hương trong gió
Thành phố gió lùa ai biết không?
.
Có thể gió qua nhiều biển lớn
mình nghe man mác gió hoàng hôn…
mình nghe tiếng hót bình minh nữa
chim bốn mùa mà một tiếng thương…
*
Ta nhớ làm sao rừng núi xưa
Sáng trưa chiều tối… khói sương mờ
Lòng ơi lắng xuống cho ta ngủ
Tình chỉ là mơ trong giấc mơ…
.
Em chỉ là em trong đáy cốc (**)
Chuyện tình nào cũng chuyện chiêm bao!
(*) Thơ Lý Bạch khi gặp Dương Quý Phi.
(**) Thơ Quang Dũng: “Thoáng hiện em về trong đáy cốc
nói cười như chuyện một đêm mơ…”
ĐƯỜNG YERSIN NẮNG CHẢY
NHỮNG DÒNG SƯƠNG EM ƠI
Sau mưa là ngày nắng,
chừ, ngày nắng tiếp theo!
Thu năm nay: Thu nghèo…
Nghèo cả gió lành lạnh!
.
Chim vẫn còn đi tránh
cái nắng của mùa Hè!
Đường sá cũng ít xe
Du khách chơi xứ khác…
.
Buồn, tự mình hờn mát:
Mình sao mà bạn xa?
Không còn ai mặn mà
một email vài chữ…
.
Nếu có, thì “Bận quá!
xin đại xá nhen nhen!”
Hồi âm, gửi tạ em:
“Nhớ em gấp đôi, đó!”
.
Gấp đôi! Nói cho có
chớ gấp ba bốn kìa!
Đời: Cộng Trừ Nhân Chia…
cuối cùng… vì mưa, nắng!
*
Đời… Ai ai cũng bận!
Trước hết: Bận áo quần.
Tôi vuốt cái áo Xuân
ướm thử, mình trẻ hẳn!
.
Thử cái quần ủi thẳng,
mặc vào: ôi nhà binh!
rồi… nhớ đã Hoà Bình
nhớ thêm: xong Cải Tạo!
.
Nói cho cùng, rốt ráo:
Đời Là Chỗ Đi Hoang!
Cái gì mình đang còn
chỉ là thứ chưa mất!
.
Biết mà: Đó, tiếng khóc…
giống như ngày mới sinh!
Đó, là cái chữ Tình
khi mình hai mươi tuổi!
.
Nhà Sư tu, không nói
chiều chiều boong boong boong
và trời ơi Giáo Đường
Con-Gà-Đà-Lạt… gáy… (*)
.
Đường Yersin nắng chảy
những dòng sương em ơi!
(*) Cây Thánh Giá trên nóc Nhà Thờ Đà Lạt luôn luôn có con gà trống đậu! Nó là tượng đúc bằng đồng…
ANH VIẾT CHO EM
TRÊN LÁ TRÚC
MỘT CHỮ THÔI MÀ
MỘT CHỮ THƠ
Mưa một ngày thôi… rồi nắng lại
coi như mùa Thu chửa muốn về?
Lãng vãng chơi thôi rồi mất hút
đường xa đi giống kẻ xa quê!
.
Nắng vẫn nồng nàn như nắng Hạ
mà hình như nắng có hơi cay?
Hơi cay của ớt tô mì Quảng
của mùi húng lùi đủ ngất ngây…
.
Tự nhiên tôi nhớ tô mì Quảng
Quảng Ngãi mì ngon như Quảng Nam!
Lạ chớ: Quảng Ninh không thấy có,
Quảng Bình, Quảng Trị cũng không! Không!
.
Hỡi ơi Đất Nước mình sông biển
bát ngát, mênh mông… Quảng Đại mô?
còn thấy gốc cây còn kẻ đói
xó Đình còn có trẻ bơ vơ!
*
Nước mình đẹp lắm! Nghe lời hát
Cũng có trong nhiều bài diễu văn
… Thì ra chữ nghĩa người ta giỡn
cho Sử nước nhà thêm mấy chương…
.
Hình như lâu rồi, sông chảy ngược
hình như biển cứ mỗi ngày dâng?
Hễ mưa là nước không ra biển
mà… đọng đến trào con mắt dân!
.
Đợi mãi ngày mai ngày Tết đến
Tháng Mười là tháng của mong, mơ
Bao giờ mây trắng bay ngang ngõ
Lá trúc vẽ vừa một chữ Thơ?
BIẾT NGƯỜI CHỈ BIẾT CÁI TÊN MÀ
THƯƠNG ĐẤT NƯỚC HAI MIỀN PHÂN TRANH
Ba Má sống cực khổ, làm kiếm tiền nuôi con…Trời cho được đứa con, bèn đặt tên Kim Tiến…
Ba Má luôn khấn nguyện Trời thương con-của-con mai mốt nó lớn khôn vào đời không cực khổ!
Bao nhiêu mùa gian khổ… giặc giã rồi hòa bình, đất nước mình đao binh rồi “làm thinh” đi tới…
Đưa con qua vũng lội!
Ngậm ngùi con-tha-hương!
*
Ba Má thật dễ thương. Già, sống đời để chết. Con quê người tha thiết ngày về đi thắp nhang…
Chao ôi nấm mộ vàng cỏ mùa Thu nằm rạp… Con tưới bằng nước mắt! Cha Mẹ ơi con về…
Con thao thức tới khuya. Ngọn đèn chong khách sạn. Hai mi mắt nàng dán… trái tim thì thức thao. Hồn Mẹ Cha phương nào có vui không âm cảnh?
Rồi chim lại cất cánh! Ngày mai nàng rời đây… Quê Hương nàng là mây… mây thì mưa mãi mãi! Mẹ sinh chi con gái ai lớn không theo chồng? Quê nào cũng mênh mông bên dòng sông cuồn cuộn hay êm đềm không sóng… cũng là sông mênh mông!
*
Tôi đi chuyến xe đò. Ngồi bên người bên cạnh. Chiếc nhẫn nàng lấp lánh nắng đường xa lung linh! Chúng tôi quen bằng tên. Nàng xưng mình Kim Tiến… Lòng đường xa én liệng, nàng long lanh như sương…
Cho tôi đừng nói thêm những gì tôi sắp nói! Hồ Dzếnh từng có hỏi: “Hỡi người tôi nói gì chưa? Tôi đang sắp nói hay vừa nói ra?”.
NGÔN NGỮ TÌNH YÊU
Nhiều khi tôi cân nhắc: người ấy và bài thơ. Tôi biết tôi sẽ mất người ấy, cả bài thơ!
Cân nhắc để không ngờ… mình thấy ra mình tệ! Tình Yêu không phải vậy! Tình Yêu không đắn đo!
Tình Yêu không là cho, cũng không phải là nợ! Tình Yêu là để nhớ. Tình Yêu là để thương!
Nên mới có sông Tương! Đường chân mây nữa đó! Tình Yêu thời thiên cổ… vẫn trẻ như bây giờ!
Tình Yêu rất đơn sơ và thơ… tình cũng thế! Làm thơ tình không dễ. hay chỉ thường vài câu…
Chẳng hạn nói mùa Thu “Tóc em vàng như nắng. Anh đang trên đường vắng thấy nắng bỗng long lanh…”.
Thơ tình, Em với Anh. Anh làm cho em đọc… cho em đứng chải tóc. Tóc em là phương Đông!
*
Em ơi, em biết không anh nhớ em nói nắng. Nắng luôn luôn nhiều lắm, chỉ bớt vì mây che…
Tóc em đó, anh mê những đám mây óng ả… Tóc em là cánh lá che mặt em trái soan…
Em à, anh muốn hôn em từ ngón tay út… Nắng kia mà có tức thì mưa đi… mênh mông!
10 NĂM XƯA
MƯỜI 5 SAU
Người ta hay hò hẹn… “để đó, mười năm sau…”
Người ta nói thật mau, mười năm sau thì chậm!
Nghĩa là vẫn cứ ngắm cảnh bây giờ… Quê Hương!
Nó là Chuyện Tang Thương… đồng dâu và biển cả!
.
Tôi Cải Tạo lâu quá: cũng suýt soát… mười năm!
Ra cổng trại, khóc ngon… như hồi xưa còn nhỏ
Má tôi đi ra chợ… sao lâu quá chưa về…
Mười năm là cái gì? Cuộc đời tôi tàn tạ!
.
Thăm Má tôi, chưa thỏa, tôi phải vào Sài Gòn,
ở đó rồi đi hơn… xa hơn về Phan Thiết!
Con đường dài, dài thiệt…Tôi đi miết đường dài!
Ôi ai cũng như ai… Tất cả đều Cải Tạo!
.
Bạn ơi, đừng sôi máu, chúng Ta Một Đường Dài:
Dọc đường, hoa lai rai…nở ra màu quá khứ!
Chúng ta mong gì chớ mà Non Nước thế này?
Tôi đưa lên bàn tay: Tôi lau khô nước mắt!
.
Mười năm… gì cũng thật… mà lời thật mất lòng!
Phật nói có Có Là Không! Chúa: Ngày Mai Không Có…
Con Người và Con Chó, tự dưng thành… Đồng Hao!
Học trò ngó không chào…Quên rồi ông Thầy cũ…
*
Mười năm đời rừng rú, tôi vẫn Người Lính Xưa
Ngả lưng, gối lên bờ… Đất Nước Không gì lạ…
Tất cả còn xưa quá… như trời mây trắng trôi!
Tôi nhớ con số Mười! Tôi nhớ Hà Liên Tử:
.
“Mười năm xưa, mười năm sau
Một hình bóng cũ xóa màu thời gian!
Cầm như đã lỗi nhịp đàn,
Cố Nhân ôi bấy ngỡ ngàng Cố Nhân!”. (*)
.
Tùng Nghĩa, xe đậu chừng / mười lăm phút chạy lại
Tôi nhớ người bạn gái làm Hiệu Trưởng ở đây
“Người Bắc vào xứ này, cuộc đời phải đổi khác!”.
Bạn tôi về Đà Lạt… chiều chiều đi Nhà Thờ…
.
Mười Năm! Một Giấc Mơ! Một lá cờ…đổi sắc!
Mười năm là Sự Thật… chúng ta còn cam go…
Tôi ghé cổng trường xưa…anh Trương Văn Hoàn (**) thấy:
“Mày! Trời ơi Thầy Lệ, con mày học ở đây!”.
.
Tôi gọi anh… cũng Thầy. Cách giao tiếp thời cũ…
Chuông Nhà Thờ như hú suốt con đường Yersin…
Đà Lạt ơi long lanh nắng vàng như giọt lệ…
Cha Con tôi gặp thế… Buổi Chiều Tôi Hồi Hương!
.
Quê Hương tôi yêu thương… Mười năm còn lời ước:
Bắc Nam Một Đất Nước… “Làm Sao Nó Huy Hoàng!”
Có thể đều vội vàng… khi mình đi quá chậm!
Tương Lai là xa lắm, biết đâu… gần chân mây?
(*) Thơ Hà Liên Tử trong thi tập Tiếng Bên Trời
(**) Anh Trương Văn Hoàn, Giáo Sư trường Trần Hưng Đạo Dà Lạt, lưu dung sau 30-4-1975, dạy trường Thăng Long Đà Lạt. Anh và gia đình vượt biển, tới được Canada.
KIẾP SAU XIN CHỚ LÀM NGƯỜI
LÀM CÂY KHUYNH DIỆP TRƯỜNG BÙI THỊ XUÂN
Khi năm sắp hết năm… thì nhà trường khai giảng! Xe bus vàng đưa đón, tiếng nói cười vang vang…
Học trò ơi dễ thương… giống chim non tập hót / mai mốt lớn bay hết / để lại cành nhớ nhung…
Nhiều khi nhớ có mừng, nhiều khi nhớ… rưng rức, thời xưa mình đi học… tháng Chín tháng mùa Thu…
Đôi khi có sương mù. Đôi khi mưa tầm tã. Đôi khi đi trên lá / mình tưởng mình con nai!
A bê xê… thật hay! Chỉ mấy chữ, chết bỏ! Số thì một hai ba số… học hoài chỉ tới trăm!
Cuốn Trăm Năm Cô Đơn nằm kia, nằm trên kệ… Nhiều cuốn sách muốn xé, sao nó mình đọc hoài?
Trăm năm mà cô đơn! Ngàn năm thì Lịch Sử! Nước Non mình, kìa, đó… bốn ngàn năm… chao ôi!
*
Thôi! Tôi sắp tiêu rồi… thơ sắp vào lãng mạn! Vừa mới nói về tháng – Tháng Chín mùa khai trường…
Tự dưng để cái buồn / lách len vào con chữ… Rồi chuyện gì tiếp nữa / luồn sâu vào trong lòng?
Là em mà, phải không? Anh nhớ em lắm lắm! Tóc em dài thăm thẳm, tháng Chín đâu bao nhiêu?
Ôi chao em yêu kiều! Ôi chao em diễm lệ! Em giai-nhân-tuyệt-thế… Anh chỉ là khói sương!
Mái ngói trường tôi vương. Hành lang trường tôi đứng. Cây khuynh diệp còn sống… sao tôi là Thiên Thu!
Trần Vấn Lệ
