T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Ngân Bình: Ngày Nào

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Hoa Đỏ – Tranh: Mai Tâm

Tôi đưa chiếc que thử thai trước mặt Ðồng. Anh ngước nhìn tôi rồi cúi xuống, tiếp tục vặn những vòng khoang vào ống sắt.

-Cái gì vậy em?

-Anh không biết thật à!

-Biết cái gì?

Nhìn mắt Ðồng, tôi tin là anh không biết thật, nên rút vai cười khúc khích:

-Mình có “baby” rồi!

-Hả???

Sự chưng hửng của Ðồng làm tôi hơi chột dạ. Ðồng nhìn thẳng vào mắt tôi, nét mặt không vui, không buồn, nhưng giọng nói thì có vẻ nghiêm trọng:

-Anh đã nói với em, thời điểm này chưa phải là lúc mình nên có con.

Tôi ấp úng quay đi:

-Em có muốn đâu…. chỉ là em quên uống thuốc thôi.

Ðồng im lặng, tiếp tục sửa cho đến khi cái vòi không còn rỉ nước.

-Anh phải về, trễ quá rồi.

Tôi nhìn Ðồng, định hỏi … nhưng lại thôi. Ðồng hôn nhẹ lên tóc tôi rồi bước đi. Thái độ thản nhiên đến lạnh lùng của Ðồng làm tôi hụt hẵng. Có lẽ vì tôi hay nói đùa nên anh không tin chăng? Hay anh phật lòng vì tôi đã cãi lời anh. Tôi nấp sau cửa sổ, nhìn mãi cho đến khi chiếc xe của Ðồng chuyển bánh.

Tựa lưng vào sofa tôi thầm nghĩ, có phải mình đã sai lầm khi quyết định dùng đứa con để buộc chân Ðồng.

                                         ***

 Ðồng vừa bước vào nhà khoảng mười lăm phút sau thì mẹ tôi đến. Sự có mặt của mẹ vào lúc này làm tôi bối rối.  Biết tính mẹ, nên tôi rất lo sợ khi bà hỏi Ðồng:

-Chuyện của cậu và con Hải Ly, cậu tính đến đâu rồi?

Ðồng cúi đầu im lặng.  Mẹ cao giọng chua chát:

-Con tôi là con gái nhà đàng hoàng lại xinh đẹp, nhưng không biết trời xui đất khiến sao mà… ngõ chính không đi, lại chui vào ngõ hẹp. Tôi nghĩ, cậu cũng là người đứng đắn, nên chắc cậu cũng biết, cậu phải làm gì chứ?

Tôi sợ câu trả lời của Ðồng sẽ làm mất lòng mẹ nên vội vàng cướp lời:

-Tụi con tính xong cả rồi mẹ ạ!

-Mẹ muốn nghe cậu Ðồng nói chứ không phải con.

Ðồng ngập ngừng:

-Dạ con biết… nhưng thưa bác, con cần thêm một ít thời gian.

-Là bao lâu?

-Ðến khi nào con có thể làm được.

-Khi nào là khi nào, không lẽ chờ cái bụng của con Hải Ly thè lè ra, cho nát mặt với thiên hạ cậu mới tính à?

-…

Mẹ tiếp lời với thái độ giận dữ:

-Chuyện ly dị thì sớm hay muộn gì cũng là ly dị, tại sao phải chờ? Chắc cậu muốn bắt cá hai tay chứ gì?

Ðồng đứng lên, giọng cứng rắn:

-Con đã thưa với bác và đã nói với Hải Ly, con sẽ tính … nhưng không bao giờ con ly dị vợ con.

Mẹ đứng vùng dậy:

-Vậy là sao. Cậu dụ dỗ con gái người ta rồi bây giờ giở giọng ngang ngược phải không?

-Mẹ!

Tôi đau đớn kêu lên rồi nhìn Ðồng bằng ánh mắt van lơn. Tôi sợ Ðồng sẽ nói những điều mà tôi không muốn mẹ biết  -một điều mà tôi sẽ rất xấu hổ. Bởi vì… sự thật, Ðồng không dụ dỗ tôi mà chính tôi đã lăn xả vào Ðồng, cố tình quyến rũ, chinh phục Ðồng, vì nghe nói anh là người chồng tốt lành chung thủy, không ai có thể thay thế chỗ đứng của vợ anh. Và khi biết được những bí ẩn giữa vợ chồng anh, tôi đã bất chấp hậu quả để cho Ðồng những gì anh đang thiếu không chút tính toán, so đo.

Ðồng quay lưng bước ra cửa, sau tiếng chào bác con có việc cần phải đi.Có rất nhiều chuyện để tôi nói với Ðồng, nhưng mẹ đã phá hỏng mọi thứ. Tôi nhăn mặt trách mẹ:

-Chuyện của con để con tính, mẹ xen vào làm gì!

Mẹ thở dài:

-Không phải mẹ xen vào chuyện của con mà chỉ muốn nhắc cho con nhớ một điều, con phải chiếm lấy những gì con muốn. Ðừng như mẹ ngày xưa, chỉ biết cúi đầu cam chịu, nhịn nhục, chờ đợi một sự ban ơn, thương xót, nhưng kết quả cuối cùng là gì? chỉ là sự thiệt thòi. Chứ như cô Tâm, hàng xóm của mẹ, cô ấy đã dùng mọi mánh khoé để bắt cả hồn lẫn xác của ông chồng và chẳng bao lâu thì cô ấy giành lấy vị trí của người vợ lớn. Khi nào cô cho phép, ông chồng mới được về nhà thăm vợ con. Còn mẹ thì một tháng đôi ba lần, ba con mới lén lút đến thăm mẹ con mình. Hồi đó, mẹ đến với ba con, vì không biết ông ấy đã có vợ. Còn con, đã biết thằng Ðồng có gia đình, sao cũng lại lăn xả vào cho khốn khổ thân con. Con có đủ điều kiện để có một tấm chồng xứng đáng mà… Sao ông Trời lại bắt mẹ con mình cùng chung số phận?

Tiếng khóc của mẹ làm đau nhói tim tôi. Tôi cũng không biết là mình dại khờ hay kiêu ngạo khi chấp nhận lời thách thức của bạn bè, để tự trói mình vào sợi tơ tình, tuy mong manh nhưng khó gỡ.

                                         ***

Ngày đó, tôi quen Ðồng rất tình cờ -mà tôi tin là định mệnh. Tôi và Ðồng làm việc chung trong một “building”. Ðồng làm việc cho hãng bảo hiểm. Tôi làm việc cho cơ sở  dịch vụ. Một buổi chiều, tôi về muộn và cái thang máy cũ kỹ – chỉ có tôi và Ðồng trong đó- đã bất ngờ đứng lại giữa chừng. Nỗi hoảng sợ làm tim tôi như ngừng đập.

-Làm sao… làm sao bây giờ?

Ðồng trấn an tôi:

-Không sao, tôi đã bấm điện thoại cứu cấp rồi.

-Nhưng tôi.. sợ quá… tôi mệt quá…

Càng lúc tôi càng thấy ngộp thở. Có lẽ, cái khoang nhỏ hẹp này không còn chút không khí nào cả. Tôi nghĩ vậy và ôm ngực với hơi thở nặng nề. Có tiếng nói vọng ra từ cái ổ có gắn điện thoại cứu cấp:

-Bạn đang ở tầng thứ mấy?…. Chúng tôi sẽ đến ngay.

Ðồng nhìn tôi gật gù, như nói “an tâm đi”. Nhưng đôi chân tôi bỗng nhiên sụm xuống. Trước mắt là một khoảng tối đen mịt và rồi tôi không còn biết gì nữa.

Không biết bao lâu tôi mới tỉnh dậy. Và hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh mắt lo lắng của Ðồng -một người đàn ông xa lạ mà hình như tôi chưa lần gặp. Nhìn quanh, tôi thấy mình đang nằm trên xe cứu thương, phía sau có cả xe cứu hỏa.

Tôi cố nhổm dậy. Một nhân viên cứu cấp hỏi tôi:

-Cô cảm thấy thế nào?

Tôi xoa nhẹ vầng trán:

-Tôi nghĩ ..chắc  không sao?… tôi thở được rồi!

Ðồng thở phào nhẹ nhõm:

-Cô làm tôi hết hồn. Cũng may tôi đỡ kịp, nếu không cô đã bị đập đầu xuống sàn rồi. Ai ngờ cô yếu bóng vía vậy!

Tôi bẽn lẽn nói tiếng cám ơn. Tối hôm đó, anh đưa tôi về nhà. Sự quan tâm, lo lắng của anh làm tôi thật cảm động và liên tưởng đến chuyện “anh hùng cứu mỹ nhân, để từ đó nảy sinh một mối tình thơ mộng” mà tôi thường đọc trên sách báo.

Khi bước xuống xe, sau tiếng cám ơn, tôi chờ đợi ở  Ðồng một câu hỏi…Nhưng không, anh chỉ vẫy tay, chúc ngủ ngon, rồi phóng xe đi.Tôi đứng trước nhà, thẫn thờ nhìn theo mà nghe như có một cú sét đánh trúng trái tim mình.

Những ngày kế tiếp, mỗi khi bước chân đến cửa thang máy, tôi lại cầu mong được gặp anh. Nhưng sự mong chờ đó chỉ đem đến cho tôi sự thất vọng. Tôi tiếc sao mình không hỏi tên anh – có lẽ, vì một chút tự ái con gái khi anh không hỏi tên tôi- nên muốn tìm anh, cũng không biết làm sao để tìm trong cái “building rộng lớn”, với mười tầng lầu.

Một dịp tình cờ đưa đẩy khi cô bạn Ngọc Nhung mời tôi đi ăn trưa. Tôi đã gặp Ðồng ở tiệm ăn và Ngọc Nhung là khách hàng lâu năm thân thiết của Ðồng, nên chúng tôi được dịp ngồi chung, trò chuyện. Ðó là lần đầu tiên tôi và anh biết tên nhau. Khi ra về, tôi dò hỏi gia cảnh của Ðồng. Nhung cho biết Ðồng đã có gia đình, nhưng người vợ yếu đuối, bệnh hoạn, nên hai vợ chồng không có con. Vợ Ðồng ra sao cũng ít người biết, vì bao giờ  Ðồng cũng đi một mình, nhưng  anh luôn nhắc đến vợ bằng sự trân trọng và đầy yêu thương. Tôi chia tay Ngọc Nhung với nỗi thắc mắc lớn lao trong lòng. Một người đàn ông không bao giờ đưa vợ đi cùng với mình đến những nơi chốn mà người ta luôn có đôi, có cặp, sao có thể nói là yêu thương, là trân trọng. Chắc chắn, đây chỉ là một sự che đậy vết rạn nứt của một cuộc hôn nhân, mà vì thể diện nên cả hai không thể rời khỏi nhau.

Từ ý nghĩ đó, tôi quyết tâm chinh phục Ðồng bằng đủ mọi giá.

                                         ****

        Những ngày kế tiếp, Ðồng biệt tăm. Anh không đến, cũng không trả lời điện thoại của tôi. Tôi nhớ anh xao xiết, điên cuồng đến ngã bệnh. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi thấy Ðồng quay lưng, bỏ rơi tôi giữa vùng sa mạc hừng hực những bãi cát nóng. Tôi vừa khóc, vừa  gọi tên Ðồng đến khan cả cổ họng, nhưng anh vẫn không trở lại. Cho đến khi tôi giật mình tỉnh giấc vì tiếng thét của chính mình thì  bỗng nhiên Ðồng lại hiện ra bằng xương bằng thịt. Anh ôm lấy khuôn mặt tôi, hôn lên đôi mắt đẫm lệ, rồi ôm tôi trong cánh tay ấm áp. Tôi khóc mướt tủi thân. Trời ơi! sao em lại yêu anh để phải đau khổ thế này.

        Hôm ấy, Ðồng ở bên cạnh tôi suốt ngày để săn sóc, chăm lo cho tôi. Tôi không chịu ở trong phòng mà cuộn người trên sofa, để thấy anh hí hoáy nấu nướng cho tôi, rồi mang quần áo bỏ vào máy giặt, xếp thẳng thớm từng món khi lấy từ máy sấy ra. Ðồng chăm chút cho tôi như một người chồng đích thực. Tôi nhìn anh, lòng rộn lên niềm vui. Nhưng len trong nỗi vui ấy là một sự hờn ghen, khi tôi liên tưởng đến vợ anh và những diễm phúc mà chị  được hưởng hàng ngày. Ðêm đó -lần đầu tiên từ ngày yêu nhau- Ðồng ở lại với tôi. Nghĩ đến vợ Ðồng, lòng tôi bỗng dâng lên sự hờn ghen. Tôi úp mặt vào ngực Ðồng hỏi bằng giọng sụt sùi:

        -Có lúc em nghĩ… không biết giữa em và vợ anh, anh yêu ai hơn?

        Ðồng gõ nhẹ vào đầu mũi tôi:

        -Khi nói rằng “anh yêu em” là thật sự trong trái tim anh đã có hình bóng em. Như vậy chưa đủ sao mà em còn hoài thắc mắc?

        -Em tin là anh yêu em, nhưng em cũng tin là anh vẫn còn yêu vợ anh. Em chỉ muốn biết… ai là người giữ vị trí số một trong tim anh.

        -Nếu anh nói, chưa chắc em đã tin. Bởi vì, muốn cho em vui thì anh sẽ nói dối. Như vậy câu trả lời cũng chẳng có giá trị gì.

        Dĩ nhiên, tôi không hài lòng câu nói nửa vời của Ðồng, nên tiếp tục chất vấn:

        -Em không bao giờ hết thắc mắc, vì….

        -Vì.. anh chưa làm một việc mà em muốn… là ly dị vợ anh phải không?

        Ðồng kéo đầu tôi ngã vào vai anh:

        -Ðừng bao giờ đòi hỏi một việc mà anh không bao giờ làm được. Với vợ anh, bên cạnh tình còn có nghĩa. Bên cạnh nghĩa còn có cái ơn. Nếu anh bỏ vợ thì anh là một người không đáng để em yêu. Em hiểu chưa?

        Tôi đấm vào vai Ðồng khóc thút thít:

-Anh chỉ giỏi tài ngụy biện. Anh không ly dị, nhưng anh phản bội vợ thì có khác gì đâu… cũng tội lỗi như nhau.

        Ðồng cười xuề xòa:

        -Nhẹ tội hơn nhiều chứ em. Nhưng người nặng tội nhất là em. Em đã làm cho anh sa chước cám dỗ. Từ bấy lâu nay, anh là người chồng tốt, nhưng  không hiểu sao lại có một phút yếu lòng để bị rơi vào cái bẫy êm ái của em.

        -Em …

        Bao giờ tôi cũng là người thua cuộc bởi nụ hôn nồng ấm của Ðồng. Bao nhiêu lần tôi cố ý làm giận, làm hờn, để Ðồng phải đáp ứng yêu sách của tôi, nhưng tất cả đều bị tan chảy trong tình yêu nóng bỏng của anh. Nhưng lần này, tôi nhất định phải chiếm Đồng.

                                         ****

        Tôi đến nhà Ðồng khi anh đang công tác ở Singapore.

        Ngọc Nhung cho biết, vợ Ðồng dạy đàn piano, nên tôi có lý do chính đáng để đến gặp chị. Mở cửa cho tôi là một thiếu phụ tuổi vào khoảng bốn mươi. Qua Ðồng, tôi tưởng tượng vợ anh là một người đàn bà xinh đẹp, phong cách kiêu sa. Nhưng không, đó chỉ là người đàn bà nhan sắc thật tầm thường, với khuôn mặt mộc mạc không chút son phấn. Vợ Ðồng nhìn tôi, cười rất tươi:

        -Cô là Hải Ly, đã gọi điện thoại cho tôi tối hôm qua phải không?

        -Dạ.

        -Mời cô vào nhà.

        Khung cảnh ấm áp và đầy mỹ thuật của căn phòng xinh xắn, khiến tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự mà chủ nhân của căn nhà đang có. Khi cánh cửa khép lại, vợ Ðồng đi vào trong, tôi mới nhìn thấy chiếc chân trái bị tật của chị, làm cho cả người chị như oằn xuống trong mỗi bước đi. Tôi ngỡ ngàng tự hỏi, một người đàn bà nhan sắc tầm thương, lại tật nguyền như thế này mà lại có thể giữ chân được một người chồng như Ðồng sao?

        Trở về nhà, suốt đêm đó tôi trằn trọc với bao nhiêu ý nghĩ mâu thuẫn trong đầu óc. Có nên nói thật với vợ Ðồng về quan hệ tình cảm giữa tôi và Ðồng không? Nếu nên… thì có quá tàn nhẫn đối với một người đàn bà bất hạnh không? Nếu không nên… thì tôi sẽ mãi mãi là người vợ không bao giờ cưới của Ðồng và đứa con tôi đang mang sẽ phải mang lấy những thiệt thòi như tôi đã từng hứng chịu.Nhớ đến lời mẹ “phải thủ đoạn để giành lấy hạnh phúc”, tôi hồi hộp nghĩ đến một điều mà tôi chưa từng dám nghĩ….

        Ngày hôm sau, tôi đến nhà chị Tuyền -vợ Ðồng- để bắt đầu buổi học đầu tiên. Chị đón tiếp tôi thật vui vẻ, thân mật. Khi chị mở nắp chiếc đàn dương cầm, tôi giữ tay chị lại và nói thật khẽ khàng:

        -Em có chuyện muốn nói với chị.

        Chị ngước mắt nhìn tôi. Trong ánh mắt ngạc nhiên vẫn có chút dịu dàng. Chị mỉm cười. Nụ cười không xinh đẹp, không duyên dáng, nhưng là một nụ cười thật đôn hậu và bao dung. Nỗi xót xa dâng nhẹ trong lòng, khi tôi nghĩ rằng mình sắp mang đến cho người đàn bà đáng thương này một sự đớn đau, buồn bã. Nhưng biết làm sao hơn, vì tôi phải bảo vệ đứa con bé bỏng của tôi. Tôi phải dành lấy mái ấm gia đình đích thực cho mẹ con tôi, như lời khuyên bảo đoan quyết của mẹ tối hôm qua.

        -Có chuyện gì vậy em?

        Dìu chị ngồi xuống sofa, tôi ngồi dưới sàn nhà, đặt tay lên bàn tay trắng muốt với những ngón thon mềm -đó là điểm đẹp duy nhất mà tôi nhìn thấy trên thân thể của chị.

        -Có một chuyện… em xin lỗi… em ngàn lần xin lỗi chị..

        Những giọt nước mắt lăn dài trên má khiến tôi nghẹn lời. Chị chăm chú nhìn vào mắt tôi, nụ cười vẫn còn trên môi, chị gật đầu như khuyến khích tôi hãy mở lời. Thu hết can đảm tôi gục đầu vào thành ghế, kể lể hết mọi chuyện.

        Câu chuyện chấm dứt. Một khoảng không gian yên ắng đến rợn người bao vây lấy tôi và chị. Tôi hồi hộp chờ chị giận dữ, la hét hoặc xỉ vả tôi. Phần tôi, tôi cũng sẵn sàng quỳ dưới chân chị, để van xin chị hãy thương đứa bé vô tội đang còn trong bụng mẹ mà giúp cho tôi một giải pháp êm đẹp. Phải lâu lắm tôi mới nghe giọng nói yếu ớt của chị:

        -Hải Ly… về đi!

        Tôi kêu lên trong nước mắt:

        -Chị ơi!

        -Tôi cần được yên tĩnh Hải Ly ạ!.

        Tôi đứng lên đi ra cửa. Nhìn khuôn mặt xanh mướt của chị Tuyền và những bước chân oằn xuống nặng nề, tôi tự hỏi không biết mình đúng hay sai, khi nói với vợ Ðồng một sự thật đau lòng, nhưng tôi biết chắc chắn rằng, nếu gặp người đàn bà khác thì tôi không thể rời khỏi căn nhà này một cách êm thắm, dễ dàng.

                                         ***

         Sau khi tôi gặp chị Tuyền thì ba tuần sau Ðồng tìm đến tôi với lá thư trên tay. Nhìn đôi mắt sâu hoắm, khuôn mặt hốc hác và những sợi râu tua tủa trên cằm Ðồng, tôi đoán được việc gì đã xảy ra. Tôi cúi đầu, cố giữ giọng nói bình tĩnh:

        -Em biết em có lỗi và em sẵn sàng đón nhận lời trách móc của anh.

        Ðồng tựa cửa sổ, nhìn những giọt mưa đang đổ rì rào trên mái ngói. Trầm ngâm rất lâu, anh thở dài:

        -Bây giờ không phải là lúc đổ lỗi cho ai. Ðiều quan trọng là Tuyền đã rời khỏi nhà trước khi anh trở về, và anh đã dò hỏi khắp nơi mà vẫn không có một tin tức nào của Tuyền. Em đã gặp Tuyền… vậy em hãy thử tưởng tượng, một người đàn bà yếu đuối, tật nguyền như vậy sẽ sống như thế nào trước sự đỗ vỡ tàn nhẫn và phũ phàng.

        Ném lá thư  lên bàn, Ðồng quay lưng bước đi.

        Tôi một mình, rón rén mở thư đọc với những giọt nước mắt rơi lả tả theo từng dòng chữ ngã nghiêng.

        Tôi không muốn ngồi, nhưng hai chân tôi không thể đứng vững. Tôi rơi xuống thảm mà không biết đau, bởi nỗi đau trong lòng tôi lớn hơn nỗi đau thể xác quá nhiều.  Hành động thiếu suy nghĩ của tôi không đem lại một giải pháp thuận theo ý muốn của tôi, mà chỉ càng đẩy Ðồng xa tôi hơn nữa. Tôi nhớ nụ cười đôn hậu của chị Tuyền, nhớ nửa người bên trái nghiêng oằn theo mỗi bước chân của chị, để nghe nỗi ân hận đè nặng trong tâm hồn. Chính tôi đã bám lấy Ðồng, chính tôi là người tạo ra thảm cảnh, nhưng sao lại bắt chị Tuyền phải gánh chịu thiệt thòi.

        Tôi đến bên cửa sổ, nơi Ðồng đã đứng với đôi mắt trĩu buồn, để nhớ lại lời thư xót xa của chị Tuyền “Đáng lý, em phải bước ra khỏi cuộc đời của anh khi tự biết mình không thể làm tròn bổn phận của một người vợ…”. Tôi ấn sâu ngón tay vào hai đầu chân mày đang nhức buốt và  thầm nghĩ  “Đáng lý, em không nên đến gặp chị để lấy mất niềm hạnh phúc độc nhất mà chị có được trong cuộc đời bất hạnh”.

                                         ***

        Ðồng bặt tăm cả năm tháng dài, mặc cho tôi thấp thỏm trong nỗi đợi chờ. Khi Ðồng trở lại thì chỉ còn hai tháng nữa là con tôi sẽ ra đời, nhưng trong ánh mắt của Ðồng -bố của con tôi- không có niềm vui mà chỉ hun hút những nỗi buồn. Anh cầm tay tôi, vuốt nhẹ chiếc bụng căng tròn của tôi, cười gượng gạo:

        -Anh có lỗi với Tuyền và với cả em nữa.

        Tôi lắc đầu, muốn nói, em không giận anh mà nghẹn lời, chỉ biết lau nước mắt.Ðồng nâng mặt tôi lên, giọng anh khẽ khàng như một lời thú tội:

        -Em có biết, vì sao anh nhất quyết không ly dị Tuyền không?

        -Vì chị Tuyền rất hiền lành, đôn hậu, chị lại tật nguyền nên anh thương hại.

        Ðồng lắc đầu, giọng quả quyết:

        -Sai! anh không thương hại mà là yêu Tuyền tha thiết… Bởi Tuyền đã vì anh mà đã hy sinh cả bản thân mình… một trái thận trong người anh đang mang là của Tuyền đã cho anh. Bệnh anh đã đến thời kỳ chót, nếu không có thận để thay thì cuộc sống anh coi như chấm dứt, trong khi tên anh nằm trong một danh sách chờ đợi để thay thận dài ngoằn. Tuyền đã tự nguyện chia sẻ một phần thân thể cho anh và như một phép lạ, tất cả mọi thử nghiệm đều có kết quả thích hợp… anh đã được tái sinh bởi Tuyền. Em thử nghĩ, nếu vào trường hợp của anh, em có đành lòng để ly dị một người vợ đã xã thân vì mình hay không?

        Trái tim tôi như thắt lại. Ðến giờ phút này thì tôi biết rằng, tôi không đủ tàn nhẫn để có thể sống theo con đường mẹ vạch ra, là phải giành lấy hạnh phúc cho mình bất chấp thủ đoạn.

        -Em xin lỗi… vì sự ích kỷ của em mà gây đau khổ cho anh và chị Tuyền…

        Ðồng đặt ngón tay lên môi tôi:

        -Anh đã nói, bây giờ không phải là lúc đổ lỗi cho ai. Anh sẽ chờ đến ngày em sinh nở xong, mẹ con em bình an, khỏe mạnh anh sẽ về Việt Nam để tìm Tuyền. Anh chưa biết chuyện sẽ ra sao và anh phải làm gì, nên anh không thể hứa một điều gì với em, mong em hiểu.

                                        ***

         Năm nay bé Bích Ly đã được tám tuổi.

        Tám năm qua, Ðồng vẫn cố công tìm kiếm chị Tuyền, dù trong lá thư mang con dấu Việt Nam gửi cho anh, chị đã viết  “Mọi chuyện đã thuộc về quá khứ và em đang sống một cuộc sống rất bình an. Trong lòng em không còn sự oán giận nào nữa. Em sẽ cầu nguyện cho anh và Hải Ly cùng cháu bé luôn được hạnh phúc…”

        Hạnh phúc. Hai chữ thật đơn giản nhưng sao tôi với hoài không tới. Tám năm qua, tôi và Ðồng vẫn sống cùng một thành phố nhỏ. Mỗi cuối tuần anh vẫn đến thăm đứa con gái duy nhất của mình. Tình yêu của tôi và Ðồng dành cho nhau vẫn còn đó, nhưng ở giữa chúng tôi, lúc nào cũng có hình ảnh của một người đàn bà bất hạnh và nó không  cho  phép chúng tôi bước đến gần nhau để tạo thành một mái ấm gia đình.

Ngân Bình

©T.Vấn 2022