Chia Tay – Tranh: THANH CHÂU
Ý NGHĨ RỜI Ở SÂN BAY LOS ANGELES*
Có lẽ chúng ta đã từng lạc nhau
Lúc chuyến bay rời khỏi quê nhà một ngày tháng năm
Lạc như chúng mình từng lạc nhiều năm về trước
Trên chính quê hương mình
Khi đáp xuống sân bay Nakita-Tokyo chờ một chuyến tàu transit**
Giống các thuyền nhân lạc vào cơn lốc hồng thủy
Những ngày sau bảy lăm định mệnh
Trên một quê hương thứ hai nào đó
Tạm dung.
*
Có lẽ chúng ta đã từng lạc nhau
Ở New York ngay dưới chân tượng Nữ Thần Tự Do
Khi mải mê ngắm mấy con hải âu
Vờn quanh hải cảng trên dòng Hudson
Nơi mấy thế kỷ trước đón dòng người đi tìm đất Hứa
Hay ở Philadelphia, Boston anh không còn nhớ nữa
Hoặc đang trên những freeway hay highway***
Qua bao cánh rừng cuối xuân óng ả
Những chùm hoa trắng tím bỏ lại vùn vụt phía sau xe
Tẻ xuống các exit**** mang số 25, 37, 54 nào đó trong cuộc hành trình
Tìm quầy cà phê ven đường
Không thấy.
*
Có lẽ chúng ta đã từng lạc nhau
Ở ngay phi trường Los Angeles
Lúc ta kéo va li hối hả chạy từ gate B rồi băng qua gate 1,2…đến gate 6
Dài trên từng cây số
Cuối cùng thất thỉu quay lại gate B để check-in
Giữa bao tiếng ồn ào
giữa những đám đông xa lạ
Giữa những người không cùng ngôn ngữ
Giữa những loa phóng thanh chỉa vào mọi hướng
Chỉ có mấy con chim sắt nằm im trên đường băng
Chực chờ nuốt chửng dòng người nối đuôi rồng rắn
Trôi về muôn phương
Bay như chiếc lá vàng không định hướng
Anh chợt thấy mình
Của những năm mười tám.
* Los Angeles-Saigon, tháng 9-2023
*Sân bay Los Angeles: Sân bay lớn của bang California-Mỹ
**transit: trung chuyển
***freeway, highway: đường cao tốc, xa lộ
****exit: lối thoát khỏi đường cao tốc.
MỘT NGÀY Ở WASHINGTON DC*
Buổi sáng ở Washington DC
Tôi bước chậm trên con đường xanh National Mail
Tràn đầy ánh sáng và tiếng chim
Dừng lại trước nhà tưởng niệm Abraham Lincoln
Tìm dấu chân mục sư Luther King** đọc diễn văn “Tôi có một giấc mơ”
Ôi những người da màu của ông
Được gì từ viên đạn hận thù chủng tộc
Bức tường đá đen bên kia đường
Nói gì với tôi về những người đã chết
Về chiếc nón sắt
Kỷ vật chiến tranh còn sót lại
Nằm cô đơn vĩnh cửu.
*
Bên trong hàng rào đen cao vút kia
Ngôi Nhà Trắng im lìm vô cùng bí hiểm
Đâu lễ hội hoa anh đào ngày xuân rực rỡ
Chắc là tôi đến muộn
Và phía đồi Capitol
Dưới mái vòm trắng vòng cung
Tôi thấy gì ngoài mấy bức tường lạnh toát
Tôi sẽ qua sông Potomac
Phía bên kia là Virginia
Nơi một người bạn văn tôi đang sống***
Mỗi buổi sáng trầm ngâm bên tách cà phê mới pha
Nghe rừng Scibilia gió hát
Nhớ đến mấy con đường quanh năm mù sương Đà Lạt
Georgetown nơi nào
Có vàng trong nắng tháng năm mừng ngày tôi đến.
*
Từ tầng trên cao ốc đại lộ Pennsylvania
Đường phố Washington DC về đêm hào quang rực rỡ
Những vệt sáng con thoi di động chóng mặt
Như chưa giây phút nào được ngủ
Nghe tiếng thở của dòng sông
Phải chăng Potomac thì thầm hẹn tôi ngày trở lại
Vào mùa hoa anh đào thơm trong nắng sớm
Và ngùi trong mưa chiều lay phai
Một ngày rồi sẽ đi qua
Cho một bình minh bùng lên sau rèm cửa
Ngồi trong Starbucks thưởng thức ly cà phê nóng
Độc thoại với chính mình
Khi bóng tối vây quanh.
*Washington DC-Saigon, tháng 9-2023
*Washington DC: Thủ đô của Hoa Kỳ
**Mục sư Luther King: Mục sư người da màu đấu tranh cho sự bình đẳng cho cộng đồng da màu trên lãnh thổ Hoa Kỳ.
***Nhà thơ Phạm Cao Hoàng
NÓI VỚI CHÚ MÒNG BIỂN Ở BOSTON
Chiều một mình ra biển
Tàu thấp thoáng khơi xa
Ngọn sóng dường tan biến
Giữa đất trời bao la.
.
Giữa phong ba bão tố
Tiếng hát vút lên trời
Bài ca chim báo bão
Chú mòng biển của tôi.
.
Bạn bay về biển Bắc
Cánh lộng gió muôn phương
Quê nhà ta xa lắc
Bên bờ Thái Bình Dương.
.
Thêm một ngày biển động
Lòng người chợt gieo neo
Chim ơi đừng bạt gió
Tình lạc loài cuốn theo.
.
Có bao giờ cánh mỏi
Theo ta về phương Đông
Đón bình minh ngày mới
Tình người quá mênh mông.
Boston-Sài Gòn 6/5/2023
NGUYỄN AN BÌNH
