khuất đẩu

Khuất Đẩu: NGƯỜI CHỒNG MỘT ĐÊM!

Tranh : Trần Thanh Châu Năm ấy, tôi mười bảy tuổi. Ở đất Bình Định, tuổi đó đã có người đi lấy chồng. Như mẹ tôi, như cô tôi. Tệ lắm cũng đã có người đi dạm. Nhưng tôi thì chưa. Tôi đang học lớp bảy nên có nhiều mộng ước hơn mẹ và cô.

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: TRÊN ĐƯỜNG VỀ NHỚ ĐẦY

Tranh : Trần Thanh Châu Trên đường về nhớ đầy Chiều chậm đưa chân ngày Tiếng buồn vang trong mây… Hồ Dzếnh Những năm đi học xa, Tết đến, mỗi lần đặt chân lên con đường đất từ ga Bình Định rẽ xuống làng, tuy đã gần đến nhà mà sao tôi vẫn cứ thấy

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: NHỮNG NGHỀ KHÔNG GIỐNG AI

Mới đây, viện bảo tàng muốn khoe thành quả của cuộc cải cách ruộng đất nhưng lại dấu biệt cái cảnh các chú du kích giậm cho cái xác của bà Nguyễn Thị Năm lọt vào hòm. Chân thì giậm, miệng thì bảo: “chết mà còn ngoan cố này! ngoan cố này!”. Cứ mỗi một

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: CÁI SÂN ĐẤT

Ảnh (Internet) Đó là một khoảnh đất được giới hạn bởi chiều dài và chiều rộng của một ngôi nhà hình chữ đinh. Nó vừa là sân phơi thóc, vừa để lũ trẻ chơi đùa và người lớn buổi tối dải chiếu ngồi trông trăng, uống trà hay nhâm nhi một vài chén rượu. Cái

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: MỘT NGÀY DÀI TRÊN QUÊ HƯƠNG TÔI

Ngày không bắt đầu từ lúc bình minh, mà sớm hơn nữa kia. Có thể là 2 hay 3 giờ sáng. Các con đường làng quanh co dẫn tới thị trấn, đã nghe bình bịch tiếng nổ của những chiếc xe máy Tàu. Xe lao đi xiên xẹo với hai cái giỏ cà xế to

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: NHỮNG CON ĐƯỜNG LÀNG

Như một con trăn dài hiền lành, nó bò từ làng nọ đến làng kia. Không biết từ đâu đến và cũng chẳng biết đi đến đâu, nó cứ lặng lẽ bò đi, lúc lượn sát sườn một con sông nhỏ, lúc ôm hờ hững một ngọn đồi, lúc qua cầu ván đóng đnh rồi

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: NHẠC NGỰA / NHẠC NGỰA NGƯỜI!

Khi mới biết đi lẫm đẫm, bà đã đeo vào chân tôi một chiếc lục lạc làm bằng đồng thau nhỏ như hạt nhãn. Con chó mực mới xin về cũng được đeo một chiếc ở cổ. Bà nói để có nhỡ đi lạc, biết mà tìm. Nhưng ngựa thồ xe đâu có sợ đi

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: CÁI LẠ LÙNG

Tranh: Bùi Xuân Phái   Em ơi em đẹp vô cùng Vì em có cái lạ lùng bên trong! Bùi Giáng Nếu hỏi thẳng mẫu thân Kim Cương, mẫu thân Phùng Khánh hay nương tử Marilyn Monroe, những người mà thi sĩ họ Bùi cho là đẹp vô cùng ấy, cái lạ lùng bên trong

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: PHO TƯỢNG

(Ảnh : Internet) Trong một lần vét cái giếng lạng trong vườn, gã đào được một tượng Chàm bằng đá. Tuy tượng mất đầu, nhưng tay chân hãy còn nguyên vẹn. Ai cũng bảo đây là của người Hời bỏ lại sau khi thua chạy. Mà cái gì của người Hời để lại đều bị

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: LẶNG LẼ NƠI NÀY

Tranh: Trần Thanh Châu Đó là nơi chốn dễ thương, nếu còn trẻ bạn muốn được cất nhà bên suối để mong em đến tôi một lần. Bởi vì đó là nơi bình yên chim hót, nơi bạn có thể ngồi nhìn mặt trời lặn bao nhiêu lần trong một ngày cũng được. Sau lưng

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: BUỒN NHƯ LY RƯỢU CẠN!

Tranh : Trần Thanh Châu Thưở tóc còn xanh, khi tuổi đời hãy còn đầy như con nước lớn, tôi hào sảng: xin uống cạn đời ta! Giờ thì ly đã cạn. Chiếc ly ấy, nói như nhà thơ Lữ Quỳnh là một ly không, bày ra để tưởng nhớ đến người bạn nhạc sĩ

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: ÁO TRẮNG

(Ảnh : Internet) Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong. Huy Cận Chếc áo tôi muốn nói, nhìn xa tưởng đâu em gói mây trong áo, tới gần mới biết là hai phần gió thổi một phần mây. Một phần mây thôi, nhưng cũng đủ làm choáng váng vì áo em trắng quá nhìn không

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ