mót chữ trong kinh 2

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (21)

Hai Chị Em – Tranh: MAI TÂM Tập làm tư vấn 1 Thì em yêu tới bến điđau thương là thú việc gì phải ngưngtuy nhiên yêu kiểu cầm chừngthì về yêu tiếp người từng cưới em! 2 Ra tòa chấp chịu chia lykhông yêu thì rã việc gì phải kiêngcòn yêu theo kiểu dây

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (20)

Cô Gái Đến Trong Mơ – Tranh: THANH CHÂU Yêu sảngCái gã chuyên chính yêu sảngyêu ai cũng chỉ một ngườinàng là tình yêu thánh khiếtchưa cúng không bao giờ xơi Rơi đàiBao năm ao ước cùng emlên đài tỷ thí cước quyền mê lyngờ đâu dợm bước lên thìngực ta hứng ngọn tà huy

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (19)

Tranh Cấm – Tranh: THANH CHÂU Dị ứng Gã thường dị ứng với thơcách tânkhông dị ứng bờtiểu âmthần tiên ma quỷcũng lầmlạc khi dị ứngkhúc trần tục thơ Game over Giữ gìn sức khỏe mà yêuyêu ai? nàng trợn mắt kiều báo oankhông thèm ám chỉ Thúc langtôi đưa tay chỉ hoa vàng cỏ

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (18)

Người Em Gái – Tranh: THANH CHÂU Giọng Quảng chay* Xin hôn em nạt nghỉ hun đương dui reng lại có bùn vồ đây về sau lại nói dề say chùi dùm môi dính cái mày son em*dui: vui; reng: răng; bùn: buồn; vồ: vào; dề say: về sau; mày: màu Tư vấn cháu gái

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (17)

Tư thế đàn bà nằm Khi em nằm sấp tôi nguội ngắt Khi ả nằm ngửa gã không nhìn Khi thị nằm nghiêng y không thức Khi nàng sóng soài chàng rớt tim Em & Tôi 1 Em buồn tê tôi vẫn vui em khóc điếng tôi vẫn cười an nhiên nhưng mà em phát

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (16)

Lệch – Tranh: DIỄM HẠ Dạo này ta & em 1 Dạo này ta chán viết văn chán làm thơ chán lăng nhăng ngoài luồng tuy nhiên vẫn khoái vô buồng văn cày cục ném chữ truồng ra thơ 2 Dạo này em cũng chán thơ chán viết văn chán lẳng lơ mất thì giờ

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (15)

Hĩm Vân Hĩm Kiều – Tranh: MAI TÂM Lần khuy Cũng có lần khuy có gỡ rangón tay vi sóng trớn vào datình ly cách động thiên tiên ấymỗi mấy mươi năm mỗi nhớ lòa Trừng đi Bụi bay vào mắt trừng đinước trong văn vắt bụi gì cũng trôitản thần quái đản lắm rồivẫn

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (14)

Giọt Lệ Đen – Tranh: THANH CHÂU Tội lỗi Tội lớn nhứt của đờn ôngtìm yêu tứ tán tứ tung nõn nàlỗi lớn nhất của đờn bàgiành yêu với một ả mà không yêu  Buồn tàn canh Ta khác, không quên người vốn cũdẫu cho ấm áp chẳng quay vềhốt nhiên bỗng biến thành du

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (13)

Canh bạc (Cõi Người Ta 5) – Tranh: THANH CHÂU Khuyên Ôn & Mệ1Ôn vui con cháu đi mà!yêu đương bọn có thịt da gánh dùmlấy chuyện xưa nhập cố cungtrắng đêm quần thảo tưng bừng làm nguôi2Mệ đừng có yêu dai như đỉauống dùm ta liều thuốc vong tìnhchỉ quấn níu mèo trong liếp

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (12)

Gã Biết Chữ – Tranh: THANH CHÂU Đàn bà đàn ông Đàn bà mới biết đàn bàĐàn ông muôn thuở vẫn là đàn ôngĐàn ông không biết đàn ôngĐàn bà mới biết đàn ông muốn gì Là em đóKhi buồn bã lúc dễ thươngkhi gai góc lúc ễnh ương với ngườivẫn luôn luôn giữ nụ

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: THƠ BỐN CÂU (11)

Gậy Trúc Khua Cua – Tranh: THANH CHÂU Hận thời gian Nhớ xưa eo nở ngực thonlà tôi run rẩy hết còn ba hoathời gian, mẹ nó, mù lòasao không biết giữ nõn nà muôn năm Bài ca úp thìa Chết rồi văn tế văn biasao cho bằng sống úp thìa lưng taChết rồi liễn

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ