ngộ không

Ngộ Không : Tác Giả và Tác Phẩm – Nguyễn Xuân Hoàng (II)

      Ảnh Nguyễn Hoàng Nam Mục Lục Tủ sách của Trần Phong Giao Đọc một chữ, trăm nỗi niềm – Võ Phiến Phụ đính: Tạp chí Văn từ lòng đất Người bạn thân cũ, mùa hè – Một người ngồi trong ghế bành Đọc Kiệt Tấn, nghĩ tới Milan Kundera – Bậu cửa

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Tác Giả và Tác Phẩm – Nguyễn Xuân Hoàng (I)

      Vài hàng về tác giả Sinh ngày 7.7.1940(*) tại Khánh Hòa. Học sinh Võ Tánh Nha Trang Học sinh Petrus Ký, Saigon Tốt nghiệp Đại học Sư phạm, Khoa Triết Đà Lạt (1958-1961) Giáo sư Triết, Ngô Quyền, Biên Hoà (1961-1962) Giáo sư Triết, Pétrus Trương Vĩnh Ký – Sài Gòn (1962-1975)

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 46)

“m” Nhiều học giả cho rằng phần lớn các âm tiếng Việt biểu thị một cái gì đó. Như phụ âm “m”, hàm ý nghe rất…êm dịu, thỏai mái, như: Mịn màng, mềm mại, mượt mà, man mát, mơn mởn..v..v.. (Nguyễn Triệu Việt – tạp chí Tân Văn) Xạo luận vui về chữ “Tử” Chết

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Cái ấm sứt vòi

  (Tranh : Trần Thanh Châu) Đồ chuyên trà ấm đất sứt vòi Cuộc sống rượu be sành chắp cổ (Hàn nho phong vị phú – Nguyễn Công Trứ)   Về lại Sài Gòn, đi qua con đường nhỏ bán đồ cổ phố Lê Công Kiều. Bắt gặp bộ ấm Nhật bằng sành với cánh

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 45)

Ăn mày chữ nghĩa Khổng Tử đi chơi ra phía đông, thấy hai đứa bé cãi nhau, hỏi tại làm sao, thì một đứa nói rằng: “Tôi thì tôi cho mặt trời, lúc mới mọc, ở gần ta hơn. Về buổi trưa, ở xa ta hơn.” Còn một đứa nói: “Tôi thì tôi cho mặt

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Thằng bạn mày tao

Lời Giới Thiệu : Ngộ Không Phí Ngọc Hùng gởi đến TV&BH bài viết này như lời Ai Điếu Khóc Bạn được chuẩn bị ngay từ dạo tháng 3 năm 2013, khi nhà báo Lê Thiệp thông báo đến bạn bè “Quí Cụ: Tôi bị cancer nó oánh…”. Thế nhưng, khi Lê Thiệp nằm đó

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Người về tự trăm năm…

Canh khuya đèn tàn, sử quan dường như tối qua thức suốt đêm, sáng nay trước sân vài ba cây trổ hoa kết quả, ngậm hương mang tuyết, mờ mờ sương phủ lùm cây xa xa. Vậy mà trông mặt mũi ông ủ dột như chiếc lá ướt gặp mưa. Bởi lẽ nhìn suông đất

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 44)

A Di Đà Phật Trong thơ Lục Vân Tiên của Nguyễn Đình Chiểu có câu: “Thỉnh ông Phật tổ A-Di”. “A” có nghĩa là vô. “Di Đà” có nghĩa là lượng. A Di Đà Phật là tiếng Phạn, là lời niệm mong khi tịch được trở về cõi cực lạc (nguyên nghĩa “vô lượng thọ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 43)

Lúa Chiêm Cây lúa cần nhiều nước nên ban đầu, chỉ có một vụ lúa vào mùa có nhiều mưa (hè, thu) gọi là lúa mùa (1). Về sau có thêm loại lúa có khả năng chịu hạn vào mùa khô (đông, xuân) gọi là lúa chiêm. Lúa chiêm xuất xứ từ Chiêm Thành khô

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Gã biết chữ nhưng chữ không hề biết gã

Trong làng xóm văn chương ai chả hay biết là đã làm văn hóa thì phải có văn chương, một tác phẩm hay là có văn có truyện. Một truyện ngắn hay là truyện khó viết, không phải ai cũng viết được. Thêm nữa, chỉ một dúm chữ không thôi nhưng vẫn có hồn, có

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 42)

  Chữ “tua rua” trong tiếng Việt cổ Một câu ca dao khác có từ thời cổ xưa mà nguồn từ tộc Nam Dương hay Mã Lai cổ mà nhiều nhà nhân chủng học cho là có liên hệ đến chủng tộc Việt: Bao giờ thấy vỏ thị rơi Tua rua quặt xuống thì thôi

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Đường đi không đến…!

Trời không nắng thì mưa, một chiều cuối tuần, ông anh vợ ghé nhà chơi như mọi bữa, mọi hôm…Nói cho ngay, chẳng qua ông đây đồng canh, đồng tuế với người viết nên rất gần gũi trong những lúc trà dư tửu hậu. Bình sinh ông giống dăm ông chú, ông bác của người

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ