Hoàng Xuân Sơn: thông thống. gió
Những Vòng Đời – Tranh: Mai Tâm luợng nồm, từ một phẩy heo may (tặng BS Đỗ Hồng Ngọc) linh thần của cá cách hành xử của tôm với lũ nghêu sò chúng ta hằng ăn thịt đỏ bó rau xanh lăn lóc ngoài hè bìa đậu trắng vẫn còn
Những Vòng Đời – Tranh: Mai Tâm luợng nồm, từ một phẩy heo may (tặng BS Đỗ Hồng Ngọc) linh thần của cá cách hành xử của tôm với lũ nghêu sò chúng ta hằng ăn thịt đỏ bó rau xanh lăn lóc ngoài hè bìa đậu trắng vẫn còn
Thị Mầu – Tranh: Thanh Châu lời rủa xả cung cách dấm dẳng hát. nói thơ một phản quần không đáy cáo hồ bay lơ phơ ô tràng tiền vĩ đại mẹ họ. chết hồi nào sao còn trồi đầu thở saosaosao ở đâu nằm trong thau nước rửa một cung cách thơ rình
Hố Tư Tưởng – Tranh: Mai Tâm mất mát sáng. xơi quả trứng lòng đào lâu không ăn mặn dạt dào muối tăng biển đời. sự vụ cung quăng nghe lông tơ mỏi. nhập nhằng máu me ừ. trời nhuốm bệnh thì che để người trực diện hằm hè được. thua
sau án thêm Trần Thị Nga hèn đến thế là cùng ác đến thế là cùng dân chủ dân chủ đù ỏa dân chủ chúng chơi đòn bẩn kinh niên (côn- đồ- hành- hung- dư- luận- tán- thưởng) chúng nện tới tấp đàn bà con dại bẻ tay quặt chưn tra tấn
Tranh: Mai Tâm cùng hồ đình nghiêm, hành trang gọi một vầng trăng cổ sơ lắng nghe thiên thủ đôi tờ nguyệt thơm biết vì đâu mây vang lừng tà huy rúng động mầu ngưng pháp thiều ngồi lặng với chùm phong rêu dát vào thính thị mùa khêu gợi cùng diễn
Ảnh (HKL) làm phù phép một lúc lâu rồi lọt xuống nguồn cơn bỉ võ hình chất chồng lâu la chẳng ra đường nét hắn quét lia máy ảnh về phía bụi bờ con mắt rắn lọt thỏm giờ này chỉ có đám rong khô hiện hình nước lặn đâu mất phố dại
Mở ra trang đầu thi tập “Thơ Quỳnh” chúng ta gặp ngay lời tự tình của Hoàng Xuân Sơn: . . . quỳnh ám ảnh suốt một đời anh có thể là một đóa quỳnh nào đó nhú mớm từ vườn đêm thẳm sâu có thể là một dáng quỳnh nào đó vừa thức giấc vừa
Quỳnh Hoa – Tranh: Tâm Mai mỗi người na một chùm thơ chờ khi bãi nại ngồi hơ lửa tàn son hài biệt xứ lang thang cù lao bỏng rát thiên đàng rục xương có không một nụ bông hường lây lan hoa khế nằm thương mận đào tưng tức. à bệnh lúc nào
Ảnh: Boxitvn.org [Quỳnh ơi Quỳnh ơi Quỳnh ơi hoan hô Quỳnh dõng dạc] Bọn mất dạy vẫn nắm quyền chúng vừa ra án tù cho mẹ Nấm chuyện thường như cơm bữa mà nghe vẫn tức anh ách chúng đã làm dám làm cứ làm bọn mất dạy gạch ngói gì đâu
chạm trán kỳ cùng mùa hè chăn đơn. mỏng con tầu đơn thọai chạy rúc vô rừng bóp họng đêm cái diều táo tợn nắn mây phù thũng hạnh phúc hạnh phúc cao lên hư vô xây xẩm. tháp lời xin thủng đáy dây thiêng nắn nót phong cầm mùa hè những chuyến đi
Đá – Tranh: Mai Tâm thả phừng vào cơn ngủ vẳng rung nghe tiếng đàn tơ sương trùm bản mệnh đáy chủ lấp ngàn trang mồ chữ úp then gió cơ may một âm hồn trả treo cùng thân gạo đội tang về huơng thôn thử cầm phách gõ nhịp vào khoảng
Tranh (Tâm Mai) [đọc lại Cao Tần vài chục năm sau] cứ khép lại sẽ thấy liền khe hở điều đương nhiên của thế giới tụt quần cứ tức ngực như mình đương hít thở cứ thả mồi bắt đặng bóng trầm luân cứ để gió cuốn mây về nguyên