thơ Huỳnh Liễu Ngạn

HUỲNH LIỄU NGẠN: RỒI NẮNG QUA ĐÈO

Tranh: NGUYÊN KHAI tôi đi phố vắng đêm hè tay che thời tiết nặng đè lên vai cố quên đi tiếng thở dài cho đời nhẹ lại hình hài của tôi . tôi đi nhung nhớ bồi hồi năm châu bốn biển một thời héo hon trăng rằm hiu hắt đầu thôn tôi đi lạc

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: NHỚ CHỜ ANH NHÉ NGU NGƠ

Minh họa: Vũ Thái Hòa bỏ quên miền nhớ vào sông gọi tên em giữa gió giông bão cuồng một đời lặn lội đèo truông làm con trăng rộng qua nguồn mà reo . bờ kia bến nọ ao bèo rừng sâu rú rậm đèo heo suối ghềnh bóng hình anh thật chông chênh lên

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: ĐỢI EM TRĂNG MÃI VẪN NGHÈO

Ảnh: Dũng Nguyễn – Nguồn: Kết nối Huế thương đợi em vào một ngày đông hoa xoan trước cổng vàng bông năm rồi con đường ở phía xa xôi ở phía có một ngọn đồi thông reo . đợi em trăng mãi vẫn nghèo giọt mưa vẫn vội đổ đèo sang thăm hôm kia mái

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: KHI MÔ RẢNH ANH NHỚ VỀ THĂM HUẾ

Tranh: Nguyên Khai khi mô rảnh anh nhớ về thăm huế kẻo huế chờ cây khế ngọt rụng bông bữa trước em có ngồi bên lu nước con lăng quăng quẫy nhẹ chút tang bồng . bên bờ giếng thấy mùa thu chải tóc từng chùm xanh lơ lửng giữa không trung em với tay

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: LỖI HẸN TRỜI QUÊ

Tranh: Nguyên Khai anh đi về phía chân trời bỏ cây lại nhánh bỏ đời lại sông bỏ em xa tận cầu vồng sắc xanh vàng tím đỏ hồng đời anh . anh đi về phía lá cành em còn đó hay đã thành yến oanh chiều rất chiều rất long lanh chiều rất nhẹ

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: TRÊN MÔI EM GIẤU BÀI THƠ MÀU GÌ

Tranh: Đinh Cường buổi chiều nắng đẹp như mơ trên môi em giấu bài thơ màu gì buổi chiều nắng cũng nhu mì trên môi em giấu xuân thì mải mê . buổi chiều nắng đẹp rủ rê thả hương lên tóc trầm mê ngực đầy tay em mười ngón đan gầy có che hết

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: MẸ/QUÊ/ĐI

Hồn Quê – Tranh: PHẠM NGHĨA (Nguồn: indochineart.vn) MẸ  mẹ tôi ngồi với hư không hai ngàn năm một dòng sông hững hờ mẹ tôi đợi mẹ tôi chờ mẹ như hóa đá thành thơ giữa trời . tôi về lặng lẽ mồ côi chắp tay xin lạy cuộc đời mẹ ơi biết bao dâu

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: SÔNG KHÔNG ĐỢI BẾN

Thiếu Phụ Bên Sông – Tranh: MAI TRUNG THỨ (Nguồn: thanhnien.vn) miên man nắng dọi qua đèo đường sông mấy nhánh hoa leo vào lòng nhủ thầm đừng có mùa đông kẻo lưng em đậy kín bưng tóc dài . ước nhìn thấy đôi bông tai của miền trăng lạnh kề vai trễ tràng để

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: HỒNG KÔNG, MÙA GIÓ 1982

Ảnh (Tác Giả gởi) anh muốn đi về phía chân trời thả lỏng đời sông với suối thôi rồi anh lặng lẽ nhìn ra biển nhớ lại gian nan một kiếp người . hồi ấy gặp em bên tị nạn xơ xác tiêu điều như lá bay gió chiều không thổi qua tà áo mà

Đọc Thêm »

HUỲNH LIỄU NGẠN: MUÔN TRÙNG

Bến Cũ Đò Xưa – Tranh: MAI TÂM cũng hoài hủy mọc nửa vầng trăng xế nên ngàn thu bóng mẹ lại muôn trùng anh nghe lạnh cả phương trời viễn xứ bởi dặm trường hoài gót mỏi mông lung . vẫn tà dương chết bên bờ liễu rủ thôi mộng đầu ngây dại đến

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ