T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

truyện ngắn

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: CÀ PHÊ ĐÁ, BUÔNG

Tính số ngày nắng nóng, mùa hè năm nay rực rỡ, huy hoàng. Lý tưởng cho những chuyến du ngoạn, cắm trại vùng hồ phía bắc; ngồi bàn nước hè phố, BBQ vườn sau… vậy mà phải co cụm trong nhà nghe tiếng cái máy lạnh cao niên rền rền vọng vô không biết nghỉ…

Đọc Thêm »

Hoàng Quân: Diễm Nay

Mùa Giáng Sinh, hai vợ chồng nàng có sứ mệnh đặc biệt: hộ tống thân mẫu chàng và thân phụ nàng về Việt Nam. Đi chung đường bốn người. Nhưng đến Sài Gòn, chia thành hai nhóm. Chồng nàng cùng thân mẫu tá túc nhà người bà con ở quận Mười. Nàng cùng thân phụ

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: MAI TÂY

Hồi đầu chung quanh vườn sau trồng rau các loại. Góc đất đó là một phần của luống rau thơm. Sát chân hàng rào gỗ dựng thêm ván bề ngang ba tấc để chắn đất vun. Rau thơm lá nào lá nấy to, xanh mởn. Nó lớn nhanh, mạnh, ăn không kịp. Nó cao lớn

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: GIẤY NGẮN TÌNH DÀI

       Người phương Tây chúng tôi vốn hay chót chét véo von, nên mới có câu dằn bụng: “Cả tháng, cả năm không có ông phát thư xuất hiện trước cửa nhà thì cũng mất vui”, nghe có suôi tai lọt con nhĩ hay chăng cũng còn tùy theo bá nhơn bá tính. Mà quả

Đọc Thêm »

Tiểu Lục Thần Phong: CỪU 

Những con cừu béo ụ, lông dày quắn bện từng lọn, kết thành mảng trông chúng cứ như cục bông gòn trùng trục. Suốt ngày cặm cụi quanh bãi chăn thả gặm cỏ, cả đàn có đến vài trăm con nhưng răm rắp tuân theo sự điều khiển của mấy con chó, hễ con cừu

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: THẤY TRÊN SÔNG

Giữa sông Sài gòn. Trời mưa lất phất, khi có khi không. Nhiều ghe nhỏ đã thòng dây cột vô chiếc ghe có máy trong, chờ giồng đi ngược sông. Những ghe tới sau nối với ghe tới trước. Mỗi đầu mối dính với ghe kéo tỏa ra một chùm, tiếp tục đến năm ba

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: CÀ PHÊ ĐẮNG, BUÔNG?

Sống ở Bắc Mỹ lái xe nhiều. Hàng ngày từ nửa tiếng tới có khi 3 tiếng hoặc hơn để làm ăn. Lại còn những chuyến đi xa, năm mười tiếng lái một mình hay đổi tài để chạy thâu đêm suốt sáng, một hay vài ngày. Xa lộ chằng chịt, thênh thang; đất trời

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: THỦY TRIỀU

Bác gái tôi dẫn hai đứa tới chiếc xe đò đề chữ “Nha Trang – Ba Ngòi”. Anh lơ xe vồn vã chào đón, bác tôi nhìn người ta ngồi đầy xe. Anh lơ luôn miệng nói “còn chỗ mà… có ba chỗ tốt cho bà ở hàng trên”. Anh mở cánh cửa của hàng

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: NHỮNG VẾT – THƯƠNG THẦM

Có một thùng sắt vuông to cao, bên phải cửa sau tiệm sửa xe. Rác dộng vô đó toàn đồ phế thải xe hơi, không thúi, chỉ mùi dầu nhớt. Đã ngửi mấy chục năm Sơn không thấy gì nặng, hắc; ngồi để hút, mùi khói thuốc sát mũi lại thơm. Hồi đầu mấy tay

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: MẢNH ĐÁ THIA LIA

Đã không nhiều bạn bè, giờ bị nghỉ hưu sớm, sau vài năm ông gần như cô độc. Trời cho ông cái thú xâu những suy nghĩ vụn vặt thành chuỗi, dài đủ để qua từng ngày, ngắn để nối những trằn trọc giữa giấc. Sinh thú này dễ ru người ta tới miền hoang

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Cô Người Mẫu *

(Nguồn ảnh: Mutualart.com)  Sáng sớm ngày nọ, một ngày đầu năm lão đi ra đi vào trong nhà như con chó đói, buồn tình lão mở máy vi tính và  đập chát vào mắt lão bài viết ngăn ngắn có cái tựa đề: Chuyện của người mẫu nude Mai là một trong những người kiếm

Đọc Thêm »

Hoàng Quân: Hình như là…

Người bạn nàng, bạn thời trung học, tha thiết rủ rê nàng sang Mỹ chơi một chuyến. Hắn bảo, nhà cửa hắn rộng rãi thoải mái, không việc gì phải nộp tiền cho khách sạn. Vẫn giọng cà chớn ngày xưa, hắn cười ha hả trong điện thoại: -Đi cho biết đó biết đây, ở

Đọc Thêm »
Lưu Trữ