truyện ngắn

NGUYỄN AN BÌNH: TRÊN ĐỒI SƯƠNG

Mưa Đà Lạt – Ảnh: NTN Bước thong thả ra khỏi phòng tranh đặt ở trung tâm triển lãm Hòa Bình, Miên đến hành lang bên ngoài phòng triển lãm đốt một điếu thuốc gắn lên môi, rít một hơi dài rồi nhả ra mấy vòng khói trắng bay lên không. Anh tì tay lên

Đọc Thêm »

NGUYỄN AN BÌNH: BẾN SÔNG QUÊ

Bến Sông Quê – Tranh: KHUYẾT DANH (Nguồn: bantranh.com)     Hình như tiếng chim vịt kêu chiều hôm nay sớm hơn mọi bữa, khi những vạt nắng vàng hiu hắt của buổi chiều tà còn trải dài trên các ngọn bần, trâm bầu ven sông làm cảnh vật càng thêm quạnh quẽ, mấy bụi ô

Đọc Thêm »

NGUYỄN AN BÌNH: QUỲNH HƯƠNG

Ngõ Vắng – Tranh: HOÀNG THANH TÂM Khang ngả người vào miếng đệm tựa lưng ở phía sau chiếc ghế ngồi của bàn làm việc, đưa hai bàn tay ra sau làm động tác lên xuống gáy vài lần cho đỡ cứng tay. Mải miết lướt trên bàn phím hơn tiếng đồng hồ làm cho

Đọc Thêm »

NGUYỄN AN BÌNH: DỐC ĐỢI

Dốc Cũ – Tranh: NTT   Văn chợt thấy Hà đang đứng trên dốc đợi, hai tay dang rộng ra như hai cánh bướm, gió vẫn thổi phần phật làm tóc và áo nàng ngược về phía sau, mái tóc dài và mượt mà mà có lần anh nói rất yêu thích, nàng như có

Đọc Thêm »

Steven Duong: DORCHESTER

Tranh: Brooke Bourgeois Giới thiệu về Steven Duong Steven Duong là một nhà văn người Mỹ gốc Việt trẻ tuổi, nổi tiếng với những tác phẩm thơ và truyện ngắn có chiều sâu, thường khám phá các chủ đề phức tạp về bản sắc, ký ức, chấn thương thế hệ và mối quan hệ gia

Đọc Thêm »

D.H. Lawrence: Nhà Văn Của Nỗi Khao Khát và Sự Sống

David Herbert Lawrence (1885-1930) là một trong những tiểu thuyết gia, nhà thơ, nhà phê bình văn học và họa sĩ người Anh có ảnh hưởng nhất của thế kỷ 20. Nổi tiếng với việc khám phá các chủ đề về bản năng, tình dục, tâm lý con người và những tác động tiêu cực

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: Mưa Mặn

Âm Vang – Tranh: THANH CHÂU Mưa bắt đầu lắc rắc. Mới Tháng Hai âm mà trời cứ mưa suốt, mưa như những cơn mưa dầm gọi là “mưa chín chiều” của Tháng Chín, Tháng Mười. Đám rừng thưa, cây cối thấp lè tè mọc trên đồi cát trắng kéo dài dọc đường tàu lửa,

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: DÒNG SÔNG CHẨY NGƯỢC

Bến Bình Yên – Tranh: MAI TÂM Không là gì, không thể là gì đâu. Một chút hoài niệm, có điều khác chút, là nó làm bà Huyền bỗng dưng tươi tắn, sôi nổi lên. Có gì đó như nhốn nháo trong trái tim chừng đã ngủ yên ngót ba mươi năm (mà bạn bè,

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: NỤ CƯỜI VĨNH CỬU

Hoa Cười – Tranh: MAI TÂM Đầu thư, tôi thực lòng xin lỗi chị về sự đường đột này, xin được nói nhanh là, tôi đang chờ chết tại bệnh viện, và ước vọng cuối cùng (mà tôi đã ấp ủ gần cả cuộc đời tôi), là, tôi muốn được một lần mặc áo cưới,

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: XUÂN ĐẾN RỒI XUÂN ĐI

Hoa Xuân – Tranh: MAI TÂM Tôi cố giữ cho trống ngực bớt rộn trong lòng để khỏi phải đứng bật lên khi bất ngờ nghe M.C giới thiệu tên anh. Bất ngờ hơn là anh lại biết ngâm thơ: -Kính thưa quý Thầy Cô, kính thưa các anh chị em cựu học sinh Trường

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: BÊN BỜ RUỘNG

Thôi Em Về – Tranh: THANH CHÂU Anh Quỳnh kể là do không rành việc đồng áng, cứ phải nấn ná chờ người ta xong ruộng của họ, mới có thể nhờ người sạ giùm 5 sào ruộng của của mình, đó là phần ruộng ếch nhái cũng không sống nổi với nước phèn, mà

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: LÓNG LÁNH TRỜI XƯA

Bến Cũ Con Đò – Tranh: MAI TÂM                        Những giọt lệ trong veo như tình mới            Vẫn nồng nàn lóng lánh một trời xưa.  (ĐKC) Ông Hải tắt máy xe, dựng trước sân một căn nhà gạch, bước vào nhà. Căn nhà lặng lẽ. Một người đàn bà dưới bốn mươi đang ngồi đút

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ