Đỗ Xuân Tê : Mụ Chó
Tranh : Trần Thanh Châu Không biết người ta gọi người đàn bà này là Mụ Chó từ hồi nào. Chỉ biết từ khi chuyển về sống ở cư xá tôi, thì biệt danh này đã phổ biến khá rộng rãi. Từ trẻ con hàng xóm đến các ông già bà cả, kể cả các
Tranh : Trần Thanh Châu Không biết người ta gọi người đàn bà này là Mụ Chó từ hồi nào. Chỉ biết từ khi chuyển về sống ở cư xá tôi, thì biệt danh này đã phổ biến khá rộng rãi. Từ trẻ con hàng xóm đến các ông già bà cả, kể cả các
(Nguyễn Lệ Uyên: CHÂN DUNG TỰ VẼ) Chân Dung Tự Vẽ là tập truyện của nhà văn Nguyễn Lệ Uyên gồm 18 truyện ngắn được sáng tác ở thời điểm trước và sau dấu mốc 30 tháng 4 năm 1975. Tác phẩm đã được Thư Quán Bản Thảo xuất bản năm 2010 và Tủ sách
(Nguyễn Lệ Uyên: CHÂN DUNG TỰ VẼ) Chân Dung Tự Vẽ là tập truyện của nhà văn Nguyễn Lệ Uyên gồm 18 truyện ngắn được sáng tác ở thời điểm trước và sau dấu mốc 30 tháng 4 năm 1975. Tác phẩm đã được Thư Quán Bản Thảo xuất bản năm 2010 và Tủ sách
(Nguyễn Lệ Uyên: CHÂN DUNG TỰ VẼ) Chân Dung Tự Vẽ là tập truyện của nhà văn Nguyễn Lệ Uyên gồm 18 truyện ngắn được sáng tác ở thời điểm trước và sau dấu mốc 30 tháng 4 năm 1975. Tác phẩm đã được Thư Quán Bản Thảo xuất bản năm 2010 và Tủ sách
(Nguyễn Lệ Uyên: CHÂN DUNG TỰ VẼ) Chân Dung Tự Vẽ là tập truyện của nhà văn Nguyễn Lệ Uyên gồm 18 truyện ngắn được sáng tác ở thời điểm trước và sau dấu mốc 30 tháng 4 năm 1975. Tác phẩm đã được Thư Quán Bản Thảo xuất bản năm 2010 và Tủ sách
Tứ Tuyệt – Tranh : Trần Thanh Châu Bác tôi có bốn người con, đều là gái. Nói theo kiểu miền Bắc là vịt giời, nói theo xứ này là ngao. Toàn là những tiếng dè bỉu, chê bai. Chờ mãi mà chẳng có một thằng cu, nên bác trai cảm thấy cái chức
Làng, chừng vài chục nóc gia, ban ngày lỏng khỏng toàn người già và trẻ con. Một vài con bò gầy trơ xương, đôi ba con chó ốm và dăm con gà mất mẹ kêu chiu chít. Đó là quang cảnh của làng. Cứ như thể cái hồn cốt khỏe mạnh tươi tắn của người
Nửa đêm nhận được cú điện thoại rì rầm của một ông Tây lạ hoắc. Tôi bật dậy bắt cái metro mò lên Paris đến một nơi chốn mà tôi không muốn có mặt. Nhìn đồng hồ chưa tới giờ mở cửa, tôi ghé St Louis để gặm nhắm những mảnh vụn thời gian vừa
Tranh – Trần Thanh Châu Chùa Giếng do già làng gọi mỏi miệng đến rụng răng rồi thành tên. Chùa nằm ngoài thị xã bên cạnh đường liên tỉnh. Đường dẫn vào chùa là hương lộ sâu hun hút hai bên trồng hàng cây bồ đề xanh um. Sân chùa lát gạch vồ, lọt giữa
Con nuôi cha không bằng bà nuôi ông. Con cháu đông cũng không bằng ông nuôi bà. Sau 3 lần bấm chuông “kính coong”, chờ một phút rồi tôi mới lấy chìa khóa mở cửa vào, không thấy chú Tâm ngồi xem TV như thừơng lệ ở cái phòng khách luộm thuộm, gõ cửa
Chôn Đứng – Tranh : Trần Thanh Châu Cụ Bát đã chết hồi đêm. Bát không phải tên cụ, Bát chỉ là bậc thứ tám trong cái thang phẩm hàm chín bậc của triều đình. Thường, người ta chỉ mua cái cửu phẩm là đã đủ vẻ vang với làng nước rồi. Phải thực sự
Thảo Nguyên – Tranh Trần Thanh Châu Khổng Phu Tử ngắt một bông hoa giơ lên và ngài mỉm cười… Ngày nọ Bồ Tùng Linh đang chạy xe ngang trước cổng Tam Tông Miếu gần trung tâm thành phố, hốt nhiên trời đất sáng lòa, cổng tam quan hóa thành khổng lồ lơ lửng trên