T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

truyện

Lưu Na: MÊ CA

MÊ   CA Vào trung học được vài năm, khi đã thôi đọc Tuổi Hoa Xanh tôi bắt đầu có thần tượng.  Thần tượng đầu tiên của tôi là cô Mỹ hàng xóm.  Cô là sinh viên Văn Khoa, thường mặc áo dài tím đi Velo Solex mỗi khi đến trường.  Xe bắt đầu chạy thì

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Đón…Tết

Sau ngày đưa Ông Táo, ông cháu đi mua mai. Trong bụng em hơi thắc mắc sao không xuống chợ Xóm mới hay chợ Đầm là nơi em thấy vô số người bày bán mà năm nào cũng ra đón đường ở Mã vòng. Đây không phải chợ hoa. Đây là nơi lái từ phía

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: CÀNH MAI NGÀY XUÂN

Anh Hiếu cúi thấp người, siết ga. Chiếc SS phóng trên xa lộ mới. Chưa đầy nửa tiếng đã gần nửa đường Nha Trang Ba Ngòi. Tôi úp mặt lên lưng anh, gió tạt khóe mắt chảy nước. Gần khoảng chùa Thiên Bình, tôi không nín được, nói: -Sắp tới cua bà đầm, Honda bay

Đọc Thêm »

Lưu Na: NGẬP NGỪNG LỐI CŨ (Kỳ 2)

3. Ngày thật nóng và thường mưa lúc 4 giờ chiều khiến mọi dự tính càng mỏi mệt.  Ngà nửa muốn đi chơi xa cho khỏi phí những ngày về thăm quê, nửa muốn ở nhà với gia đình.  Chờ mọi người trong nhà cùng rảnh để có một chuyến đi, chờ Loan xong chuyến

Đọc Thêm »

Lưu Na: NGẬP NGỪNG LỐI CŨ (Kỳ 1)

1. Tháng Sáu trời mưa, Ngà về đến Sài Gòn lúc nửa đêm.  Phố vẫn đông người nhưng không ồn ào tất bật, và cái mát dịu của lòng đêm như ôm ấp lấy Ngà.  Vào nhà, để nguyên hành lý, Ngà thắp ba nén nhang lên bàn thờ.  Không còn Má cũng chẳng còn

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: XIN VIỆC

Quảng cáo tiếng Anh “Bộ phận Điện toán & Tín dụng Công ty cần tuyển nhân viên tạm thời đứng máy OCR soạn thư. Thời gian 3 tháng, làm đêm, lương $12 – $16/giờ tuỳ kinh nghiệm. Gởi lược sử cá nhân về hộp thư…sẽ miễn liên lạc với ứng viên không thích hợp”. Quân

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Một  Ngày  Nhớ  Đời

                               Nhập:  Chuyện kể qua người bạn, tất cả dường như được sắp đặt sẵn và xẩy đến với hai vợ chồng họ trong cùng một ngày, trên cùng một chiếc xe ngược xuôi đến chóng mặt. Nói thật, thật ra không có gì để nói là chuyện thật khó tin. Và gần như không

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: VÔ QUỐC TỊCH

Bên phải là hòn lớn, hòn bên trái nhỏ hơn, ghe nhắm giữa hai hòn. Mọi người râm ran không biết bên nào là Bi-đông. Gió nhẹ, mặt trời đổ ngay sau gáy, ấm. Hưng được giao vô-lăng giữ ga nhỏ. Niên dặn: -Không tăng ga, không bẻ lái. Làm như Hưng không nghe được,

Đọc Thêm »

Ngọc Cân- trấy Tiểu Đợi: CÀ PHÊ SÁNG, BUÔNG

Thứ Bảy 4 tháng Tư vô cớ dậy sớm. 9 giờ. Còn đi làm mà 8:30 giờ đã là quýnh. Nay 4 giờ mới ngáy thì ngủ mới bốn tiếng chớ nhiêu. Pha ly cà phê. Vợ ngày thử làm bánh tây bánh ta các thứ theo Youtube, Facebook ăn cho biết thành bại rồi

Đọc Thêm »

TIỂU LỤC THẦN PHONG: DỞ CHỨNG THIỀN ĐĂNG

Quán cà phê Chiều Tím vào ngày cuối tuần thật nhộn nhịp đông vui, nhạc Bolero xập xình điệu chachacha, lúc thì rên rỉ ỉ ôi những bài tình lỡ, phận nghèo… nhưng có một điều dường như chẳng có ai lắng nghe, nhạc mở cho có vậy thôi. Mọi người nói chuyện um cả

Đọc Thêm »

TIỂU LỤC THẦN PHONG: CHẲNG PHẢI MUỐN THẾ

 Trời trở lạnh rồi, những ngày gần cuối năm thời gian hao hớt dần thì cái lạnh lại tăng lên. Lá vàng không còn lác đác như đầu mùa mà giờ từng đám, từng vạt đổ ào ạt, trên mặt đất dường như phủ kín bởi sắc màu lá. Những chiếc lá đủ màu sắc

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: ANH ĐÔN

Tiệm tạp hóa rộng độ 9 mét. Kệ hàng, tủ đông, tủ lạnh chiếm gần hết. Một chỗ đứng sau quầy và một ghế bố cách trước quầy một khoảng. Đấy là lối đi từ cửa tới cuối tiệm. Người Việt đi lui đi tới ok. Mỹ, Mễ lèn vô là đụng các kệ, đổ

Đọc Thêm »
Lưu Trữ