
Soi Bóng – Tranh: HOÀNG THANH TÂM
LẠC HỒN
Tôi lạc vào mắt em
Không biết lối ra
Ngơ ngẩn hoài năm tháng đi qua
Gã si tình khờ khạo
Tràn đầy mộng tưởng
Một chữ thương chưa trọn vẹn bao giờ
Rất hiện thực mà cũng đầy huyễn tượng
Thịt xương có bóng dáng thiên đường
Ánh mắt thánh thiện
Trong vắt trinh nguyên
Ánh mắt tinh nghịch
Hấp dẫn khiêu khích
Tôi quẩn quanh mê hồn trận kể từ khi
Em đi
Mà mắt còn ở lại
Tôi đi
Đôi mắt em chưa từng rời xa
Ngày và đêm
Chìm trong sóng biếc thiết tha
Như ngôi sao trên bầu trời
Không thể nào nắm bắt
Như cầu vồng vắt qua
Chưa bao giờ là của ta
Trong đáy mắt tôi chìm đuối
Mộng mơ và ảo vọng chưa từng nguôi
Kể từ lần đầu chạm phải
Hồn tôi lạc mất từ đây
TÌNH TA BẤT TẬN
Tôi vẫn rong rêu giữa cuộc đời
Tháng ngày lần lữa lắm chơi vơi
Ngổn ngang tâm sự lòng lay động
Tình mãi lung linh mộng với người
.
Mắt biếc trong hồn đẹp biết bao
Con tim loạn nhịp cứ nao nao
Những tưởng đã thôi từ độ ấy
Nào ngờ thương nhớ thấy dâng cao
.
Cuộc sống cần lao chẳng dễ dàng
Áo cơm trăm sự rất gian nan
Chẳng phải là vua nên chẳng thể
Đưa em về ngự ở cung vàng
.
Lãng tử du tâm lắm mộng mơ
Đời thô đâu đẹp tựa bài thơ
Thương chi để lại đầy nhung nhớ
Góc bể chân trời dễ có nhau?
.
Người đến người đi nước chảy xuôi
Nhân gian pha lẫn những buồn vui
Ngày mai lưu lãng cùng mây núi
Mưa xuống nguồn lên suối nước khe
.
Em đóa hoa vàng giữa thảo nguyên
Hương đưa thơm thảo cõi bình yên
Hôm sớm, hoàng hôn, đêm nguyệt hạ
Tình ta bất tận cả niềm riêng
THƯƠNG ĐẾN THẾ NÀY
Từ ta xao xuyến tâm hồn
Như rừng lá động gió dồn một phương
Từ ta lậm lạc tình trường
Thương em lận đận vẫn thường mộng mơ
.
Tình ơi nào phải tình cờ
Cái duyên quá khứ đến giờ chửa tan
Thương em mặc áo hạ vàng
Biếc hoa rực rỡ rộn ràng bướm bay
.
Lòng tôi mê mẩn đắm say
Trời sao thương đến thế này hỡi em!
Nụ cười thấp thoáng đêm đêm
Thướt ta vóc dáng mùi thơm dặt dìu
Tiểu Lục Thần Phong
©T.Vấn 2024