06/05/2021
Nguyễn Minh Phúc: Em có còn thương đến một người không?/Gã đàn ông hoang tưởng/Gánh những nỗi sầu

Lối cũ – Tranh: Mai Tâm

 

Em có còn thương đến mt người không?

 

Ta đâu phải giang hồ mà gác kiếm

Chỉ làm thơ dăm câu chữ vật vờ

Đọc kinh sách mơ làm tên cuồng sĩ

Vậy mà rồi tay nải vẫn xác xơ

 

Ta chống gậy hỏi đất trời thiên hạ

Kẻ sĩ ư, hay là gã Chí Phèo?

Ngươi đâu phải cháu con làng Vũ Đại

Mà lại đòi rạch nát mặt ăn theo!

 

Hồn trống rỗng và túi cùng trống rỗng

Ai ngồi đây cùng ngâm khúc hồ trường

Gói thương nhớ qua trăm ngàn ảo mộng

Sáu mươi năm đời xô lệch mù sương

 

Thương ta của thưở hào hoa cũ

Hồn phách xênh xang, kiếm chửa cùn

Ngắm trăng ngửa mặt sầu vô độ

Xé áo giang hồ trăm vết thương

 

Thương em một thuở ngồi hong tóc

Môi mắt bay lừng hương quế thơm

Đưa tay ngắt một cành thiên mộc

Buồn vui rã cánh giữa thiên đường…

 

Ta có hay đâu đời tuyệt lộ

Trước mắt kia là dâu bể ngậm ngùi

Sau lưng kia là trùng trùng bia mộ

Đang cấu cào cho thân phận mù trôi

 

Thôi em ạ, kẻ kiếm cùn áo rách

Giờ nâng ly rượu nhạt bước tang bồng

Qua sông xưa chiều mây ngàn gió giật

Em có còn thương đến một ngưởi không?

 

Gã đàn ông hoang tưởng

 

anh đã nghĩ chắc một vầng trăng khuyết

mốt mai thôi rồi cũng sẽ lại rằm

nào hay đâu khối tình kia cay nghiệt

phút mơ màng đành gửi lại trăm năm

 

rồi có lúc anh chắc mình đến biển

tay chèo khua mòn mỏi giữa sông đời

anh đâu hay con sóng ngầm chao liệng

ném đời mình vào lốc xoáy chơi vơi

 

cũng nhiều khi anh tin rằng em đến

bên đời anh trong tháng rộng ngày dài

tội nghiệp anh khi tình không là bến

đành rã rời buông hạnh phúc tàn phai

 

anh là anh – gã đàn ông hoang tưởng

mơ phù du khi đời vốn bọt bèo

em giờ đâu… nhiều đêm buồn ngất ngưỡng

nghe bến tình ru giấc mộng tàn theo….

 

 

Gánh những nỗi sầu

 

Có nhiều khi anh thấy mình ngớ ngẩn

Cứ đi hoài mà chẳng biết về đâu

Tình yêu đó cả một đời lận đận

Khi em yêu thì đã bạc mái đầu

 

Ngậm cay nghiệt những buổi chiều tê tái

Anh lặng thầm nhìn mưa đổ bên sông

Chợt thấy tiếc một đời anh hoang hoải

Trời thì xa mà ngậm ngãi mơ trầm

 

Em thì vậy ngàn ngăn tim ích kỷ

Ném đời anh qua giông gió mịt mùng

Từng đêm thức anh nghe mình ám thị

Mắt môi cuồng lạc lối giữa mê cung

 

Chỉ còn lại từng nỗi buồn như đá

Treo đời anh nặng trĩu dốc cao vời

Trong nhoài mệt của cuộc tình nghiệt ngã

Gánh nỗi sầu đi từng bước chơi vơi…

 

Nguyễn Minh Phúc

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021