Góc Thơ

Như Hoa : Thương Nhớ Nơi Này

Ngày ra đi quê hương này để lại Phố phường xưa in bóng dáng vai gầy Trong chiều hoang, hoàng hôn vừa tắt nắng Đại lộ dài heo hút phấn hương phai.   Mùa phượng vĩ, mùa chia ly mãi mãi Tiếng ve sầu, tiếng hát tiễn người đi Cô học trò trao đóa hoa

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Hương cố nhân

Ta thấy mưa từ trong mắt em Cơn mưa mù khuất mái linh hồn Bàn tay buốt giá buông hờn tủi Ngày bỗng dưng buồn như bóng đêm   Ta gặp nhau mà lòng hắt hiu Buồn gặp em sao buồn thêm nhiều Gió xa xưa tiếng đời vẫy gọi Cây cúi đầu lá cũng

Đọc Thêm »

Như Hoa : Lỗi hẹn cùng tôn nữ

Ta lỗi hẹn rồi ! Bây chừ về thăm xứ Huế Trường Tiền còn đây Mà sao Tôn Nữ nơi đâu ?   Qua Phú Văn Lâu Trăng về thao thức canh thâu Chợ Đông Ba cũng nghiêng sầu Đây Vĩ Dạ Tôn Nữ còn đâu !   Ta lỡ cung đàn Nam Bình giọng

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Đêm lặng yên cùng ta

Đã lâu rồi không viết nổi bài thơ Bởi đời sống làm cạn khô niềm cảm hứng Những buồn chán, muộn phiền âu lo chật cứng Linh hồn ta từng buổi sớm, buổi chiều Ngọn gió dường như cũng rất đìu hiu Thổi qua tóc, qua vai từng hơi thở Đôi bàn tay với tháng

Đọc Thêm »

Như Hoa : Đường Trăng

(Ns. Châu Kỳ, Vinh Sữ, Nguyễn tất Vịnh đã phổ nhạc.)   Có những buổi tinh cầu lòa một nửa Ôm con buồn man mác trộm nhìn em Bước chân nhỏ âm thanh lùa khe cửa Em diễm kiều quen gánh nước trong đêm.   Soi gương giếng dáng Hằng Nga óng ả Thả gàu

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Bài ca sông núi

Tranh : Họa sĩ Nguyễn Đức Cường   Còn nhớ đất trời xiêu tán đổ Nhân gian thất đảm tận cùng đau Tháng tư, hoa gấm, tan từng mảnh Sông núi đành mang mối hận sầu Ký ức ngậm vành nhang khói lạnh Còn trong mắt lệ bóng tàn hư Chinh chiến mang theo hồn

Đọc Thêm »

Phạm Doanh : Thoáng một chút Thiền

  Ma trận Người từ ma trận vào đời Quẩn quanh cũng chẳng thoát rời sợi dây Phải chăng thực thể là đây Hay ngàn ảo giác giăng đầy thần kinh Đôi khi ngờ vực chính mình Có hay không có, tâm linh mịt mùng Suốt đời mong một tiếng cồng Rền trong trí não,

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Bí Tích

Thu Vân- Tranh: Trần Thanh Châu   Chỗ em đứng, tình yêu là thánh địa Cửa bao dung em mở bước ta  vào Con chim lạ hát trên cành nguyệt quế Nắng thiên đường hoa lá nở xôn xa   Như dòng suối, tình yêu nằm rất thánh Ta đắm mình trong mái tóc nguyên hương

Đọc Thêm »

Ngọc Phi: Có bao giờ

Ngục Tù – Tranh ( bút chì) : Trần Thanh Châu ( Trại Cải Tạo Long Giao 1976) Tặng yến , tháng 4 Có bao giờ em vui Mà linh hồn rướm máu Chân bước trong cuộc đời Mà chừng như giông bão   Có bao giờ em đi Mà con tim bỏ lại Cơn

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Chùm Thơ Mùa Xuân

Mùa Xuân tình tự Tặng Yến Mùa xuân ngồi viết bài thơ mới Để nói cùng em ước vọng đời Bao nhiêu năm bước hồn mê mỏi Tìm giữa trần gian mấy cuộc vui Rượu sẽ nồng say quên sầu muộn Nhìn hoa mai ngỡ nắng vàng thêm Trên những mầm xanh thơ óng mượt Mùa xuân kiều diễm bước lên thềm Hày cùng ta đón xuân viễn phương Tình xuân vẫn đẹp đẽ vô thường Nghiêng vai trút hết đời dang dở Để lúc xuân tàn bớt tiếc thương Tiếc thương là vẫn còn thương nhớ Quê xưa, ngày cũ, một phương trời Xa lắm rồi em đâu thấy nữa Chỉ còn giấc mộng đã xa khơi Ta gọi mùa xuân về cứu rỗi Trăm năm rồi cũng sẽ phôi pha Hãy đón giao thừa, vui nguyên đán Xuân tiêu nghe gío thỏang hương trà   Xuân độc hành Dõi mắt tìm trong thiên hạ sự Xô bồ nhân lọai bước cơ man Ta thấy cánh xuân xưa héo úa Hắt hiu ký ức ngọn sung tà Đi giữa nhân gian nhiều hệ lụy Vui buồn thương nhớ đảo điên theo Uống chén rượu xuân say túy lúy Mơ hồ nhã nhạc tiếng quân reo Ba vạn sáu ngàn ngày lạt lẽo Gìa nua theo nắng gió phong trần Người đã tang bồng, ai hồ thỉ Cầm bằng như thể bóng phù vân Biệt Khúc Xuân tàn canh mộng chín mùi Câu thơ trần thế bời bời ruột gan Chia tay người bước vội vàng Ta về bên núi lập đàn gọi mưa Xuân tàn canh mộng phai phôi Cõi em bỏ lại tôi ngòai tử sinh Lục bát chiều cuối năm Sầu lên này tháng qua rồi Trong tôi dòng máu bồi hồi chảy quanh Quê nhà nỗi nhớ lênh đênh Gió xuân nghe thỏang buồn lên phố chiều Chim về tiếng gọi liu riu Cành thơ đã trổ ít nhiều bông hoa Mây bay bàng bạc trời xa Lao xao tiếng lá, la đà trúc mai Bước chân đi nhẹ hiên ngòai Bóng ai bên cửa u hòai tịnh yên

Đọc Thêm »

Ngọc Phi:Đêm Xuân mơ tiếng ngựa

  Vó Câu Muôn Dặm- Tranh: Trần Thanh Châu 2005   Rộn rã đêm xuân ngàn tiếng ngựa Dồn dập trường sa bụi đỏ trời Lặng lẽ hồn thiêng sông núi  ngự Xuống giữa dòng thơ rách tả tơi.   Tỉnh mộng còn nghe rền tiếng hí Ngựa xa vang vọng phía non ngàn Cúi xuống,

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Di Ngôn

Người dưới mộ- Tranh : Trần Thanh Châu 2005   Anh rất sợ linh hồn anh mê muội Khi chết đi và không nhận ra em Oi mái tóc đã một thời đắm đuối Đôi bàn tay là những ngón nhung mềm   Anh rất sợ linh hồn anh quá mỏng Như sương mù và

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ