Góc Văn

T.Vấn: Xin chào người phụ nữ hôm nay

Hôm rồi, do một tình cờ trong quan hệ nghề nghiệp, tôi gặp lại người phụ nữ mà tôi được biết trước đây vài năm. Đó là một phụ nữ rất đáng chú ý. Đẹp, tự tin, lưu loát. Cô nói tiếng Anh như một người được sinh ra trên mảnh đất này và giọng

Đọc Thêm »

T.Vấn: “Tôi Đã Đánh Mất Mình”

Biết rằng cố quên là sẽ nhớ Nên dặn lòng cố nhớ … để đừng quên (Vô danh Thị) Cách đây hơn 100 năm, ở thành phố Frankfurt, Đức quốc, có một người phụ nữ, chỉ được biết đến với cái tên là Mrs. Auguste D. Ở tuổi 51, bà bỗng nhiên quên hết mọi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Lại . . . thắt lưng buộc bụng

1. Mười mấy năm trước, đến Mỹ với hai bàn tay trắng (chưa kể một món nợ hứa sẽ trả khi đã ổn định cuộc sống và có việc làm), tôi ở tâm trạng sẵn sàng chịu đựng mọi cực khổ để bắt đầu lại đời mình. Lúc ấy, với công việc lao động nhọc

Đọc Thêm »

T.Vấn: Tôi có một giấc mơ

Mục sư Martin Luther King Jr. trong cuộc tuần hành bất bạo động ngày 28 tháng 8 năm 1963 với bài diễn văn bất hủ “I have a Dream” 1. ” Tôi mơ đến một ngày đất nước chúng ta sẽ vươn lên để sống trọn vẹn cho ý nghĩa đích thực của sự xác

Đọc Thêm »

T.Vấn: Tết quê nhà, tết quê người

Bước một mình qua ngưỡng cửa năm Nhân gian tịch mịch tiếng mưa thầm Chợt đâu vẳng tiếng gà lai kiếp Báo vẫn đêm dầy ở cõi âm   ( Trừ tịch- Mai Thảo)  1. Ba Mươi Giao Thừa. Bếp lửa ấm áp quê nhà ngày cuối năm. Cái rộn rã của không gian. Cái tất

Đọc Thêm »

Thơ Ngọc Phi: Đời sống và hạnh phúc

           Ngọc Phi Nhiều độc giả thắc mắc, trong những bài viết của T.Vấn, phần lớn đều mở đầu bằng đôi câu thơ ký tên Ngọc Phi. Vậy, Ngọc Phi là ai? Ngọc Phi và T.Vấn là hai hay một người? Ngọc Phi là Ngọc Phi. T.Vấn là T.Vấn. Ngọc Phi là một người làm

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ngày đầu tiên của Năm Mới

Ba vạn sáu ngàn ngày lạt lẽo Già nua theo nắng gió phong trần (Ngọc Phi)   1. Mùa Lễ Hội đã qua. Những chùm đèn xanh đỏ đã lại được cất kỹ trong nhà kho, chờ đến sang năm. Những bận rộn, xôn xao, đã tạm lắng xuống. Tờ lịch cũ đã được cất

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ý nghĩ vụn cuối năm

Rồi mai giữa chốn nhân sinh ấy Còn chút dư âm để ngậm ngùi (Về không cùng – Ngọc Phi) 1. Lại năm cùng tháng tận. Lại những hối hả thu xếp cho xong mọi việc của năm cũ, cất tất cả vào ngăn kéo (thời gian ), nghe âm thanh quen thuộc của chiếc

Đọc Thêm »

T.Vấn: Đời sống: Niềm vui và Nỗi buồn

1. Đời sống, đó là ân sủng lớn nhất. Từ đời sống, người ta được hưởng thêm những ân sủng khác. Thí dụ như hạnh phúc. Thí dụ như nghệ thuật. Tôi có một anh bạn làm thơ. Thơ anh đến từ đời sống, giản dị như đời sống. Đọc thơ anh, nhiều khi tôi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Chút vụn vỡ cuối Thu

Mầm thơ ô trọc, từ nguyên thủy Tịch mịch âm dương, một cõi người       ( Ngọc Phi) 1. Người ta không thể chỉ sống bằng những hòai niệm, dù người ta ấy là những thân phận lưu vong, những cái cây bị trốc gốc, đi quẩn đi quanh cũng lại chạm phải bốn bức

Đọc Thêm »

T.Vấn: Nhân ngày cựu chiến binh . . .

   Người chiến sĩ cuối cùng  Không còn ai vuốt mắt       (Ngọc Phi) Như thường lệ hàng năm, đúng 1 tuần trước ngày lễ Cựu Chiến binh Hoa Kỳ 11 tháng 11, mấy người bạn cùng sở làm vốn là cựu binh lại gởi đến tôi chiếc áo T-shirt màu đen có huy hiệu

Đọc Thêm »

T.Vấn: Chuyến xe cuối cùng

Người da trắng, vàng, đen Năm ngón tay, ngón dài ngón ngắn Tro bụi chỉ một màu.      (Thiền ca – Phạm Doanh) 1. Một người thân của tôi đang ở vào giai đoạn cuối cùng của bệnh ung thư phổi. 3 năm trước, sau khi rời phòng chẩn đoán của bệnh viện với bản

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ