Khuất Đẩu: Sắc Đỏ
( Tranh : Đỏ đẹp để rồi chết – Thanh Châu ) Tặng TTM. 1. Những tiếng rít chói tai. Những tiếng nổ rách tọac. Một tia sáng lạnh buốt bay phớt qua đầu anh. Sao mà nhanh và ngọt như con dao trên tay của cô gái xứ dừa Tam Quan khi
( Tranh : Đỏ đẹp để rồi chết – Thanh Châu ) Tặng TTM. 1. Những tiếng rít chói tai. Những tiếng nổ rách tọac. Một tia sáng lạnh buốt bay phớt qua đầu anh. Sao mà nhanh và ngọt như con dao trên tay của cô gái xứ dừa Tam Quan khi
( Hình Cắm Hoa – Trương T Vinh ) Tôi là một người đàn ông bất hạnh, chung sống với vợ mới được chín năm thì vợ tôi bị bệnh hiểm nghèo qua đời, để lại cho tôi hai đứa con. Trước khi mất , vợ tôi có nói “số em bạc mệnh nên không
( Hình Cắm Hoa – Trương T Vinh ) Những bước chân hấp tấp đang tiến về cửa phòng làm tôi sực tỉnh. Lau vội những giọt nước mắt còn đọng trên má, tôi cúi xuống, vờ chăm chú xếp đống quần áo ngổn ngang trên giường. Tiếng bé Mi nũng nịu vang lên:
Sách là sách cũ, người là người xưa. Ra mắt sách chỉ là cớ để người thân đến với nhau, bạn bè tìm lại nhau, để người đọc biết người viết. Để người của thuở tiếng còi tàu Nam Định lồng trong gió năm xưa là Phan Lạc Tiếp gặp cô bé viết nhật ký
“Ta Vẫn Lạc Nhau” là tuyển tập thứ hai sau “Gửi Chút Niềm Riêng” của Nhà văn Ngân Bình. Sách dày 310 trang gồm 32 truyện ngắn xoáy quanh các đề tài nói về Tình yêu, Hôn nhân, và Gia đình. Vẫn một lối hành văn trong sáng, mạch lạc, khúc chiết, đối thoại
Hôm thứ bảy , 5 tháng 5 năm 2012, cư dân của một nửa bán cầu đã được dịp chứng kiến một vầng trăng đẹp đến nao lòng. Cơ quan NASA đã tính tóan thật chính xác “ vào lúc 11 giờ 34 phút tối ( giờ miền Đông – EDT) ngày 5 tháng 5
Duyên Anh (1935 – 1997)Duyên Anh sinh ngày 16 tháng 8 năm 1935 tại Thái Bình Bắc việt mất ngày 6 tháng 2 năm 1997 tại Paris, Pháp (nhằm ngày 29 tết). Ông đã xuất bản năm mươi tác phẩm văn chương. Năm 1975, bị coi như “một trong mười nhà văn nguy hiểm nhất
(Tranh : Thiếu nữ dưới trăng – Trần Thanh Châu ) Như những chiếc lá bàng cùng chết tập thể trong mùa đông, cả đại đội cùng nằm phơi xác trên đỉnh đèo. Chiều xuống. Rồi trăng lên. Những linh hồn trẻ theo ánh trăng đang dắt díu nhau tìm về quê cũ. Nhưng anh
Văn hóa cà phê Nếu bạn muốn uống cà phê sữa…Ở Sài Gòn: cho xin 1 ly bạch sửu. Ở Hà Nội: nếu bạn gọi 1 ly bạch sửu bạn sẽ nhận được câu trả lời – không có, hoặc bạn bị coi là… hâm. Đọan so sánh về ly “bạch sửu” làm sống lại
(Hình cắm hoa : Trương T Vinh ) Chị Hương rời khỏi hãng với tâm trạng bực bội vô cùng. Cái chỗ mà chị chờ đợi, mong muốn được chuyển qua bấy lâu nay đã bị mụ Lê chiếm mất. Nhất định con mụ nầy phải lo lót làm sao đó với lão supervisor! Chị
(Tặng Dương Hà) Nghe người ta nói Nguyễn đình Toàn đáo để. Người ta đây có ca sĩ Quỳnh Giao, mà NĐT biết cô từ thuở còn nhảy giây, và người bạn trẻ Quốc Bảo còn trong nước; hai người này đã có bài nhắc cái đáo để của ông. Và còn vô số những
Ông ạ, Cuối cùng em đã về lại đường Sơn Cúc. Mấy mươi năm rồi em vẫn không nguôi nhớ con đường ấy, con đường hẹp nhìn ra cả một không gian bát ngát hương trời. Ông có biết nơi em ở cũng có con đường Sơn Cúc. Em đã nhất quyết về ở nơi