Đặng Kim Côn: NĂM MƯƠI NĂM LÀM THƠ YÊU EM (21)
Bóng Tối Và Anh Ngày đã dài đêm còn dài hơnĐời sẽ dài đến trường sanh mấtNữa lang thang cùng trời cuối đấtĐến đâu về đâu chỉ thấy những con đường..Có con đường nào chưa từng quaĐể anh đến không gặp mình mấy thuởMình của anh (và mình của chúng ta)Hôm sớm, nắng mưa, khóc