màu sương riêng rớt

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (14)

Nặng Gánh Thuyền Quyên – Tranh: MAI TÂM Mua nhà mới ở phố Bên trái căn nhà tôi ở Có ông lão già quắt queo Các con chia nhau vạt đất Chia cho ông vạt nắng chiều . Bên phải căn nhà tôi ở Có người đàn bà năm con Mỗi con có riêng một

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (13)

Bên Nhau Ngày Mưa – Ảnh: NTN Chiều mưa viễn xứ Chiều mưa viễn xứ không như hạt mưa rớt ngày đông tuổi thiếu niên. hạt dằn dỗi hạt bay theo hạt rớt tự mùa xưa vướng sợi mềm. . Mưa sững sờ rơi chua xót mưa. rớt còn ham vá mộng giang hồ vặt

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (12)

Cõi Người Ta (5) – Tranh: THANH CHÂU Thõng tay vào chợ Gãi bên phải bên trái thù Gãi bên trái bên phải từ Thõng cả hai tay vào chợ. Chịu ngứa đỉnh đầu tới khu… Tạ người quở trách Đừng quở trách sao tôi cày cục viết những câu thơ không nhã nhặn ngọt

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (11)

Suy Tưởng – Tranh: HÀ HUỲNH MỸ Họp mặt lớp Ông lão tìm về trường cũ sục bàn tay tìm quá khứ quá khứ mịn màng lem vết mực làn da muôn trùng sóng lan . Ông ngồi úp mặt vào bàn chín lựng tiếng cười khúc khích âm vọng thời gian trầm tích chiều

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (10)

Khoe Sắc – Tranh: MAI TÂM Nghe tin người cũ yếu tim Nghe tin người cũ yếu tim cái tâm thất trái gây phiền nhiễu em lòng nào còn thể lặng yên dù tim hai đứa đập riêng lâu rồi . Ngày xưa nghe tiếng đập đôi cùng nhanh cùng nhịp bồi hồi bên nhau

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (9)

Khung Cửa Hẹp – Tranh: HOÀNG THANH TÂM Tình yêu đích thực? 1 Địa ngục có em tôi cũng tới Huống chi Hà Nội với Sài Gòn Em không thèm đợi thì tôi đợi Đợi tới bao giờ em ngớt son 2 Em không cần biết tôi là gay, gàn, theo đạo thờ bà, thi

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (8)

Chia Tay – Tranh: THANH CHÂU Tiễn Tôi tiễn tôi hề không tiễn em tiễn em chi nữa sẽ tôi buồn tiễn tôi tôi tiễn hề không tiễn tôi tiễn tôi hề em tiễn em Đôi mắt Mắt nường tôn nữ rêu thành quách đắng đót lòng ta một cố cung hắt hiu hiu hắt

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (7)

Giấc Mơ Của Loài Chim – Tranh: HOÀNG THANH TÂM Cái không của mình Chúng mình chơi tết bầu cua nhưng chơi con giấy vẽ bừa cho xong bầu cua tôm cá của đồng tội chi chơi cái giả không của mình Lạc Một ngày chiều tôi lạc mất tôi tìm xưa chỉ thấy cụm

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (6)

Rừng Lá Thấp – Tranh: MAI TÂM Gió mù sương Tôi là gió thổi màu sương tận hiến một điêu ngoa là một khúc âm trầm chỉ một trận rớt đài thua xiểng liểng bài thơ tình ai ghé nữa môi câm? Ký ức sông Những sợi tóc mây trôi sông về một hướng nào

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (5)

Nặng Gánh Thuyền Quyên – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM Cái đàn ông Cái gì quyến rũ quá cũng ẩn tàng gai chông cái gì yêu mị quá con cũng nên đề phòng . Mẹ gã ngày xưa dạy mỗi khi gã thất thần rứa mà gã quên hết mỗi khi kề nữ nhân .

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (4)

Điệp Tím Lòng Quân Tử- Ảnh: NTN Hoa còn Cầm trên tay một chùm hoa sắc màu tươi đã phôi pha một vài ném tung vào cõi trần ai mầm xanh từ cánh hoa phai cựa mình Về thăm nhà cũ Nằm đêm sùi sụt nhớ quê về dăm bảy bữa có về mãi đâu

Đọc Thêm »

Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (3)

Quỳnh Hương – Ảnh: HKL Đêm vỡ Vỡ tung ra từ quả thị xa xăm Ngày con nít tù tì gieo sấp ngửa Sông trôi chết những cánh bèo tím tái Lũ đương lên, lúa cũng đương đòng. . Em đi rồi cỏ ngang ngược leo hoang Anh biếng nhác loay hoay cào rách chữ

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ