hoàng xuân sơn: tà ru*
Anh Ở Đây – Tranh: Thanh Châu chào mừng anh ba tà ru hay lắm, tù ra ủ tờ đáo hạn tà tà go home ngón tay cao. vượt cái đồn V(ê) là chiến thắng rợp hồn nhân văn vượt trên tất cả chúng thằng có vinh có nhục khó khăn nào sờn
Anh Ở Đây – Tranh: Thanh Châu chào mừng anh ba tà ru hay lắm, tù ra ủ tờ đáo hạn tà tà go home ngón tay cao. vượt cái đồn V(ê) là chiến thắng rợp hồn nhân văn vượt trên tất cả chúng thằng có vinh có nhục khó khăn nào sờn
Không tên – Tranh: Thanh Châu một đứa diêm dúa đứng đầu nhà dân một kẻ sát nhân thập phần thổ tả đất nước tôi sản sinh toàn của lạ một trự rủng rẻng ca cẩm mình một nường được tung hô tá lả đúng quy mô hội chứng mẹ mìn đất nước mình
Đá – Tranh: Mai Tâm một đoạn mưa lả. vào tháng 5. còn rét nắng. ửng chút xuân. rồi phụt tắt ngửi mùi thuốc súng ở bên trời hôm qua. hôm nay còn giết chóc [ở 4 góc đời lũ người điên thèm sát nhân tới mức độ ghiền]
Cây Già – Tranh: Mai Tâm rồi mùa nào cũng có chút vương vương vương vướng châu thân khắp phố phuờng hạt bụi phương xa nằm trong mắt trên má vài sợi tơ thiều rung theo mây khói buông em dị ứng tôi không tuổi nặng tam tòa mùi tháng năm rền
chui vào không đặng chui ra bài ly hương thứ 38 chểnh mảng chui vô buồng mình lạnh người bỗng thấy rộng rinh cửa nhà tự hồi phên dậu bứng ra gió huơ nhà trống người/ma rập rờn lét leo đóm lửa cô hồn cành cao đại thụ chui lòn dưới mương con
Phố Thị – Tranh: Mai Tâm lục bát đơn điệu cứ mỗi chốc chốc. câu sáu như tiếng cuốc bổ xuống đầu lỗ hang một chặp. câu tám ra ràng con chim sẻ đất bói hàng cây leo cứ mải miết đèo qua đèo tới hồi thở dốc cheo leo một mình
âm khòm từ khèn đến kèn tờ giấy vàng mặt nghệ bệnh lý nằm trong gan gió trên đường gân nổi dặm về khơi ngút ngàn nghe mình lây cái giống nơi mùa âm thụ thai lũ côn trùng nông nổi chui trong tiếng thở dài xe qua miền đơn thoại
Gió Xóay – Tranh: Mai Tâm tá giư tứ gia tôi sẽ đi mua một hũ đường về nhà trộn mật với tàn hương nước lã uống vào theo cơn bệnh đổ tháo ra ngoài như mưa tuôn rồi sẽ mua thêm một hũ giấm mang về để nguyên lúc còn
Lộng Lẫy – Tranh: Mai Tâm cự li chiếc tất màu hồng treo rất lâu ngoài cổng chính ai dám lướt qua đội quân tiền vệ không. chỉ có nghệ thuật trên khắp mọi ngã đường khiến chân không bước cầu âu ngoài vạn dặm mùa này không còn ai sút bóng vào cự
Hội Ngộ -Tranh: Thanh Châu đầu tư tù ti bánh với chả rán quan lớn chui dưới bùn nằm trơ chiếc cáng ráng đốc phách em cứ phóc lên lưng anh cõng đi chơi bề gì thằng gù cũng đã ở nhà thờ đức bà đụng độ đụng nguyễn hoàng nam
Mai Đêm – Tranh: Mai Tâm tháng giá mặt trời âm âm mặt mình bì bì ngày đông rờ rẩm chút nắng từ bi chớ đứng xớ rớ tuyết phủ cô hồn gió luồn tim mạch ạch đụi bàng môn em ơi em ơi giá như mình còn đội thêm cái
Phố Cũ – Tranh: Thanh Châu Montréal, thành phố tôi định cư, đã có ai đó thày lay phiên dịch, phụ đề Việt ngữ thành Mộng Lệ An. Thoạt nghe xướng tên, cứ ngỡ như đó là nhan truyện dài kỳ tình diễm lệ chan đầy nước mắt của nhà văn nữ Quỳnh Dao ở