Hoàng Xuân Sơn : nhật ký
Biển Tím – Tranh : Mai Tâm tôi chạy hoài chạy hủy trên vùng trí tưởng tôi lạ kỳ mang tôi chân đà điểu – trái tim ngựa hồng đi tìm một bóng dáng mùa xuân trôi mơ hồ dĩ vãng khi đời sống rào khung định mệnh Tự Do bị kết án tử
Biển Tím – Tranh : Mai Tâm tôi chạy hoài chạy hủy trên vùng trí tưởng tôi lạ kỳ mang tôi chân đà điểu – trái tim ngựa hồng đi tìm một bóng dáng mùa xuân trôi mơ hồ dĩ vãng khi đời sống rào khung định mệnh Tự Do bị kết án tử
mẹ họ không chưởi thề không được mẹ họ mẹ họ con cá chết chúng bảo là chết tự nhiên [ ai mà không chết ] chết tao chết mày sao chúng mày không chết hết đi để cho con cá nó sống cho thằng người được sống nước thải đấy. uống đi mang
Tháng Tư Đen – Tranh : Trần Thanh Châu tháng 4 thật lắm chuyện động trời những người bạn chết vào tháng tư tháng nhầm lẫn tôm cá chết tràn đìa [chết thiệt. không phải phỉnh phờ] tháng 4. cuộc lễ phỉnh phờ lên ngôi rừng rú có thể nào mây bạc rớt
Tranh : Trần Thanh Châu Vầng trăng mất ải địa đầu xẻ đôi dấu nhớ rụng mầu quan san vùi khe. đá núi tan hàng nỗi đau đồng trụ còn mang đến giờ nằm trong huyết nhục ơ thờ sông cuồng nước nghịch xác cờ tang thương đêm nhốt xương giữa nguyện đường trắng
Sải Vó –Tranh : Mai Tâm “hạt bụi nào đo hết cả chiều dài quê hương” ( Trong chiến cuộc Việt Nam, có những anh hùng sớm bị quên lãng. Mấy đoạn khiêm tốn này xin được vinh danh người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Riêng tặng bạn Nguyễn Lô, một
Ảnh : Lưu Na nhớ Hoàng, Cường, những người bạn . . . đọc thơ Duyên thân nhau cách mấy tình cách xa địa lý rồi cũng phai nhạt dần tôi cứng cỏi phai tàn theo diện tích hãy xung trận tiếp giáp cánh đồng người một mai khi lửa hồng
Loa Kèn về đêm – Tranh : Mai Tâm vạ đời sống tôi tương phản lạ kỳ nhiều khi chấp chới huê dạng như một loài công khoe đĩ tính nhiều khi cô đơn khoác kín lùm xùm vỏ ốc lù xù đố ai biết được cái gì hắn muốn từng cái ho.
câu ca dao nào cũng gợi nhớ câu ca dao thời đại chẩy theo sông băng qua nhịp cầu nôn nã đi về kiếp đời sầu tư hằng hà vô lượng qua sông là một nhịp cầu qua tôi là một kiếp sầu vô chung tôi nhớ ông già ấy tóc trắng. rịn âm âm
Hoa Loa Kèn – Tranh : Mai Tâm không. là 0 không có gì lưu truyền được mãi không anh mà cũng 0 em chúng ta vào đời phất phơ bụi tay níu cán gió phập phồng theo mang trời đất chúng ta ăn ngủ sống nhờ và viết kể lể câu chuyện
Những thiếu nữ trong vườn –Tranh : Nguyễn Gia Trí (1957) buồn dài lâu bà con. lặng lẽ. âm thầm sao không lên tiếng mà âm ỉ. buồn ngoài trời sấm chớp mưa tuôn bên trong nhạc trỗi điệu buồn thanh xuân mưa thảnh thơi nằm thảnh thơi ngủ thảnh thơi hai tay
Ảnh : Lưu Na 1. mấy ông [bà] phán mặt mày nghiêm trọng khó đăm đăm như chủ báo nhằn nhằn nụ cười[ruồi] như nhằn phải đá tôi bốc hốt một đuôi mắt cười không nổi lá tình 2. khi các ngài xúm lại tung hô khuôn mặt nàng thiên thần quá đỗi
Viên Đạn Cũ – Tranh : Trần Thanh Châu đại lão thi người nhảy cà tưng năm ấy. núi bây giờ núi đứng chặn ngoài hang ngăn gió đại lào bê âm thử nhảy điệu cà tang rúng đại ngàn nằm. mở. nghe tình đương giải thuỷ trút hết bình phương trận đướng