Hoàng Xuân Sơn: Thơ Quỳnh 1
Hoa Quỳnh – Tranh : Mai Tâm thơ ngắn tựa như mình khóc rỗi. hoa một buổi mai tịnh độ vân yên hà đương say mộng đời không ai giữ thức dưới tạng hoa gầy nằm ban ngày [ghi thêm nhớ Phạm Chi Lan] nhắm mắt nằm một thôi dựng
Hoa Quỳnh – Tranh : Mai Tâm thơ ngắn tựa như mình khóc rỗi. hoa một buổi mai tịnh độ vân yên hà đương say mộng đời không ai giữ thức dưới tạng hoa gầy nằm ban ngày [ghi thêm nhớ Phạm Chi Lan] nhắm mắt nằm một thôi dựng
Ảnh : Lưu Na lân la bên đời hai con mắt tủ gỗ sụp xuống mí đám thực phẩm khô nhốn nháo tượng bồ lung lăng người đâm xuyên đời sống một ngày nào đó nước cạn dần thêm những luống gai mỏi cổ là trạng thái bình thường của nhong ngóng tuyết
(Ảnh : Internet) không cách gì đặt tựa đề ninh hết lửa cục gạch chưa rừ tởm thiệt lợm mụ chuối già làm ô uế những bài thơ tôn nữ cái mặt câng câng là cái hán(g) của đại thần lưỡi cày ẻ ba vạn thiệt tởm thiệt trẽn cho
thờ ơ thở trên thở duới đàng nào sông lôi ra cạn tào lao biển về chim mù trắng xóa hòn đê cá ung thư vảy mọp mê dưới lườn người. mà-người-thì bươn bươn rặn ca thúng mũng muối. đường phất phơ bây giờ bán cái đò đưa cho phường chủ lực gom. lùa
Đá – Tranh : Tâm Mai vòng hãm đồ lề chảy xuống thân vai mắm nêm dùi đục chấm dài tương chao em ơi. một chúm anh đào hoa đâu chịu nở thoái trào vô vi trùng vây hãm mình toan đi chỉ tên vạch mặt xuân thì trớ trêu đại sự
Ảnh : Lưu Na khuôn mặt đá ù lì tảng. vần lên núi trưa trầm trầy. vả. nắng chang mấy chục năm sông hồ ruộng nương loạn giống chừ. biển cá chết người đẻ người như rạ chui rúc đâu lớp vỏ tự hào trạc manh áo xống rương hòm liểng xiểng vác. thồ
Hoa Hướng Dương – Tranh : Mai Tâm nhớ Duyên Anh 1. bây giờ đi đâu cũng gặp cường đồ cái mác cái rìu chém vô tội vạ chưa hề hé lộ. lúc nào hiệp sĩ núp trong cái giống nhờ nhờ nửa nam nửa nữ chẳng ra làm sao tôi phục những
mưa hãy gỡ tất cả những bích chương tụng ca lòe loẹt xuống muốn thoát hồ thì đừng dán giấy đục photoshop bằng mọi cách chuyền đi chuyền chuyền đi đục thủng bộ đùm của tên láo toét đại dâm tặc bảng cám ơn thày hà chỉ đường mình thôi làm vẹt
Tranh – Trần Thanh Châu anh bước gần một cái map nghe biên cương đổ vỡ bây giờ người ta nhân danh gì để định lượng đất đai cát không đong bằng đấu và đá cứ chảy xệ dần nơi lỗ hổng xâu táo những cái đầu gạch tuôn như nước giải chừng như
Tranh- Trần Thanh Châu gãi cao trào ngứa gây ra một thứ hội chứng thần phục chúng nó liên hoàn gãi nhau thằng này sướng đứa kia sướng cũng hội nghị ra gì tổ bà con gà nhầm con vịt chỉ có cái vòi voi là nhất trí lực em cứ vẽ con
Biển Tím – Tranh : Mai Tâm tôi chạy hoài chạy hủy trên vùng trí tưởng tôi lạ kỳ mang tôi chân đà điểu – trái tim ngựa hồng đi tìm một bóng dáng mùa xuân trôi mơ hồ dĩ vãng khi đời sống rào khung định mệnh Tự Do bị kết án tử
mẹ họ không chưởi thề không được mẹ họ mẹ họ con cá chết chúng bảo là chết tự nhiên [ ai mà không chết ] chết tao chết mày sao chúng mày không chết hết đi để cho con cá nó sống cho thằng người được sống nước thải đấy. uống đi mang